Viết cho các bạn trẻ- Tương lai của đất nước

154

HỌC SINH THPT PHẢI LÀM GÌ ĐỂ LÀM CHỦ ƯỚC MƠ?

  1. Thiết lập được chân dung cuộc sống tuổi 30
  2. Xác lập được vị trí làm việc tuổi 30 để đáp ứng được chân dung cuộc sống của bạn
  3. Xác lập được khung năng lực cần có cho vị trí làm việc tuổi 30
  4. Hỏi người thành công ở vị trí làm việc tuổi 30 bạn đã xác lập, để họ vạch cho bạn khung năng lực cần có
  5. Học và hành đúng kỹ năng hoàn thành khung năng lực vị trí làm việc tuổi 30
  6. Chọn đúng trường huấn luyện tốt nhất những kỹ năng đã bạn đã xác lập
  7. Trường huấn luyện tốt nhất là trường có nhiều nhà huấn luyện đã trải nghiệm làm việc và thành công
  8. Nỗ lực hành động để theo đuổi ước mơ
    P/s: QUY LUẬT 5 ĐÚNG
  • CHỌN ĐÚNG NGHỀ
  • VÀO ĐÚNG TRƯỜNG
  • HỌC ĐÚNG KỸ NĂNG
  • LÀM ĐÚNG VỊ TRÍ
  • SỐNG ĐÚNG ƯỚC MƠ

Sinh viên cầm bằng đại học đã thực sự cố gắng!
Thất nghiệp có thực sự là do xã hội, thực sự là do kinh tế khó khăn?
Nếu như chúng ta tốt nghiệp cách đây 50 năm thì cái bằng đại học về một lĩnh vực chuyên môn là quá tuyệt vời.
Nếu như chúng ta tốt nghiệp cách đây 15 năm thì bên cạnh cái bằng đại học, có thêm chứng chỉ tin học thì quá tuyệt vời.
Nếu như chúng ta tốt nghiệp cách đây 10 năm thì bên cạnh bằng đại học, có thêm chứng chỉ tin học, chứng chỉ tiếng anh thì quá tuyệt vời.
Nếu như chúng ta tốt nghiệp cách đây 5 năm thì bên cạnh bằng đại học, chứng chỉ tiếng anh, tin học, kỹ năng giao tiếp, kỹ năng mềm phát triển bản thân chỉ là BÌNH THƯỜNG.
Tiêu chuẩn con người có vẻ tăng lên nhưng nếu xem xét kỹ thì:
50 năm trước để đủ điều kiện có được bằng cấp đại học khó khăn muôn trùng, từ cơm ăn áo mặc còn chưa đủ.
15 năm trước có chứng chỉ tin học cũng cả một điều khó khăn, khi công nghệ và thiết bị chưa hề được phổ cập rộng rãi.
10 năm trước khi đất nước sau khi tham gia WTO, giao lưu thương mại với nước ngoài, để có trình độ ngoại ngữ gắn kèm một chuyên môn cũng rất khó, rất ít trung tâm đào tạo.
5 năm trước kỹ năng mềm mới trở thành một tiêu chí mới, khi mà internet đã phát triển mạnh, thế giới được định nghĩa là phẳng, chúng ta có thể học bất cứ gì, mọi thứ đều được chia sẻ.
Như vậy, tiêu chuẩn con người tăng lên nhưng nguồn tư liệu, hỗ trợ lại vô cùng đầy đủ và phục vụ sẵn sàng.
Nhưng ngày hôm nay, đứng trước những bạn sinh viên vừa ra trường thì dường như rất nhiều bạn vẫn dùng tiêu chuẩn của 50 năm trước và tự hài lòng với khả năng của mình.
Các bạn sinh viên khi ra trường đã tự cho mình cái quyền không biết, tự cho mình cái quyền sẽ có người phải hướng dẫn, tự cho mình cái quyền được chờ người giúp đỡ.
Các bạn cho mình cái quyền ca thán, cho mình cái quyền đám đông thất nghiệp, và đổ tại cho ngoại cảnh.
Có một sự thật là những bạn có đủ kỹ năng tốt, đạt mực tiêu chuẩn sàn của 5 năm trước thì họ vẫn dễ dàng kiếm việc làm.
=> Như vậy lý do thất nghiệp là do bản thân người đó chưa thực sự cố gắng.
=> Có chăng nếu bạn thất nghiệp thì hãy tự trách bản thân mình, trên đời này không ai có nghĩa vụ với tương lai của bạn, ngay cả bậc sinh thành, cha mẹ lo toan cho chúng ta đơn giản đó là máu mủ, tình thân, chứ ko phải nghĩa vụ.
Doanh nghiệp khó khăn, sa thải nhân viên là có, nhưng doanh nghiệp vẫn đang rất khát người tài. Bởi vì nhân viên chính là tài sản quý nhất của doanh nghiệp.
Tôi thuộc thế hệ 9X, không phải là một thế hệ quá xa xôi nào. Tôi hoàn toàn đứng trên lập trường của thế hệ trẻ để nhìn nhận vấn đề.
Rất mong các bạn vẫn đang ngồi than thân trách phận về thất nghiệp, có thể trở lại với thực tại, nâng cao khả năng với ít nhất là bằng mặt bằng sàn của 5 năm trước.
Quy luật xã hội khắc nghiệt và sẽ đào thải những cá nhân không cố gắng. Xin hãy mạnh mẽ quyết định tương lai của chính mình!
Đây là bài viết theo quan điểm cá nhân tôi, không phải vấn đề đưa ra bàn luận. Các quan điểm không đồng thuận, trái chiều không cần thiết comment.

Hà Nội, thấy dòng người lao đi trong mưa, lao đi trong nắng gắt chợt nhìn thấy mỗi người một mảnh đời, một số phận. Người ngồi ô tô, người đi xe máy mưa ướt át, nóng bỏng rát. Tại sao không tự quyết định số phận của mình mà lại đi theo lối mòn may rủi.
Gửi những bạn trẻ.
Giai đoạn 1: 18 tuổi, đi học Kiến Thức Nền. Hiểu về cuộc sống, hiểu về vận hành.
Giai đoạn 2: 19 tuổi, trải nghiệm và rèn luyện các kỹ năng mềm và kĩ năng công nghệ nền tảng.
Giai đoạn 3: 20 tuổi, đi học lại Kiến Thức Nền một lần nữa, thực hành trên các đồ án được giao.
Giai đoạn 4: 21 tuổi, khởi nghiệp nháp dự án đầu đời ở quy mô nhỏ, gia tăng thực hành khả năng tầm nhìn lãnh đạo, thực hành quản lý và vận hành một dự án, xây dựng hệ giá trị mở rộng mối quan hệ, rèn luyện sức chịu đựng áp lực cho não bộ.
Giai đoạn 5: 22 tuổi, phát triển tiếp dự án nháp nếu tiềm năng, hoặc bắt đầu một dự án chính thức với một tâm thái trưởng thành thực sự.
Giai đoạn 6: 23 tuổi, bạn đã bay lên một tầm cao mới, tốt nghiệp.
Nếu bạn đi từ con số 0 thì tôi phải chờ bạn có thành tựu ở 5 năm sau, ai có nhiều trải nghiệm làm thuê 5-10 năm thì giảm được khoảng 2 năm còn 3 năm.
Tất nhiên đây cũng là nhanh rồi đấy các bạn ạ.
————
5 năm cho một bộ rễ chắc chắn, tôi tin rằng với 5 năm này thì sau này cuộc sống dù có bao nhiêu biến cố thì bạn vẫn có thể lèo lái và vượt qua, vứt bạn đi đâu bạn cũng có thể sống, bạn có thể bị lừa mất tất cả vẫn có thể làm lại từ đầu, bạn có thể có lại tất cả miễn là bạn giữ lại được cái đầu.
————
Cuộc sống không ai lường trước được điều gì cả, nếu bạn đi học 5 năm đại học rồi chưa tính tỉ lệ bạn học lớt phớt trình độ kém, cho là bạn học tốt và chuyên môn tốt thì cũng sẽ đi làm thuê với một mức lương nào đó.
Lương – các bạn chưa hiểu được cái lương nó khiến cuộc đời khổ như nào đâu.
Sinh viên bạn chỉ cần 2 triệu bạn có thể sống được ở KTX, cuộc sống vẫn ổn.
Đi làm lương 5 triệu bạn thiếu thốn chứ không phải bỏ ra được 3 triệu.
Đi làm lương 20 triệu bạn thiếu thốn chứ không phải bỏ ra được 15 triệu.
Đi làm lương 40 triệu bạn thiếu thốn chứ không phải bỏ ra được 20 triệu.
Lương bao nhiêu bạn sẽ tiêu ở mức đó, và nếu cuối tháng có 40 triệu tiền lương thì bạn có đi ăn một suất cơm 25 nghìn cùng sinh viên? Thực tế đi, đừng huyễn hoặc mình giản dị, vì tâm hưởng thụ trong bạn không cho bạn làm điều đó.
Theo như thống kê thì lương càng cao mức chi càng mạnh dẫn đến mức nợ nần càng lớn. Không ít người lương 40 triệu sau 1 – 2 năm thì nợ lên vài tỉ vì đơn giản là kiếm tiền dễ thì đi ăn tiền triệu, lô đề tiền triệu và bóng bánh tiền trăm triệu…
Trong quản trị tiên tiến của các nước thì tiết lộ cho các bạn một bí mật, là các nhà quản trị thì tạo điều kiện cho nhân viên tiêu hết tiền hoặc lâm vào nợ nần cơ bản để họ làm việc, sợ mất việc, ngoan ngoãn…
Vậy đấy, nếu không được giáo dục bài bản về tư duy dài hạn và tài chính thì mãi mãi con đường mòn sẽ đưa bạn vào một cuộc đời bi thảm với cái vỏ bọc hào nhoáng.
————
Những người sinh ra trong gia đình giàu có thì có lợi thế về nguồn lực tài chính, muốn học hay muốn thử nghiệm cái gì là có hậu thuẫn đằng sau nhưng nhược điểm của họ là vùng an toàn cuộc đời họ quá lớn, ai vượt qua được sự hưởng thụ để ý thức được cuộc sống tự lập thì mới lên người.
Những người sinh ra trong gia đình nghèo khó thì có lợi thế về động lực, vòng an toàn của bạn không có, bạn phải vươn lên để lo cho cuộc sống của mình, nhưng nhược điểm của bạn là nếu bạn bước đi sai lầm thời thời gian để gánh hậu quả cũng tương đối lớn.
Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, ai cũng có ưu điểm và nhược điểm riêng dù sinh ra ở hoàn cảnh nào đi nữa. Bạn không được chọn nơi mình sinh ra nhưng bạn được chọn cách mà bạn sống.
————
Tóm lại cuộc đời bạn hơn thua từ năm 18 đến năm 26. 26 tuổi mà chưa lo xong sự nghiệp thì bắt đầu nó sẽ mắc vào thêm một guồng quay mới là guồng quay gia đình.
Nếu bạn định hướng tốt, nỗ lực từ năm 18 thì 23 tuổi bạn đã rất trải đời và chững chạc, nếu bạn hưởng thụ những năm tháng ấy trong tuổi thần tiên của đại học thì từ 23 đến 26 là giai đoạn xin việc và nhảy việc khắp nơi… mà các cụ ở quê cũng chỉ mong bạn ổn định việc làm còn lấy vợ. Nhưng cái cuộc sống 2 vợ chồng làm và trang trải mưu sinh đất Hà Nội rồi nuôi con, trả tiền thuê nhà, mua nhà trả góp 15 năm,…tôi nghĩ là nó sẽ thiêu dụi hết một giai đoạn sống đích thực. Sau đó là một cặp vợ chồng già trông chờ vào đồng lương hưu và hoan hỉ với những lần được cơ quan đoàn thể nào đó đến tặng quà và một vòng đời …hơi vô nghĩa.

===

CUỘC ĐỜI CÓ NHỮNG VÒNG XOÁY LUẨN QUẨN.
Đêm qua tự dưng mất ngủ, đặt tay lên trán nghĩ ngợi về cuộc đời.
Đúng là trên đời này cái gì quá cũng không tốt thật.
Thời ngày xưa, các cụ kiếm được cuốn sách đọc thì quý như vớ được vàng, thời nay thì ra mắt cái ông Google thành ra kiến thức nhiều hơn rác.
Nhưng chính cái nhiều hơn rác đấy lại cũng khiến cho con người chết khổ vì cứ phải ngụp lặn trong một biển mênh mông chẳng biết nên tin vào đâu và bắt đầu với cái gì.
Làm kinh doanh nông nghiệp thì tư duy manh mún không có hệ thống bao tiêu. Năm nào được giá thì mất mùa, năm nào được mùa thì mất giá.
Các đồng chí làm nông nghiệp sạch kiểu hiện đại thì đa phần chết đứng vì chi phí quá cao mà cũng khó lòng chọi được với rau sạch quê, dù rằng đến khổ với tư duy luống rau nhà ăn và luống rau phun thuốc để bán. Manh mún đến chán cái thằng người.
Chăn nuôi thì vẫn thế, 3 năm thắng rồi đổ xô vào nuôi thế là năm 4 mất trắng rồi đi tong cả công sức mấy năm. Có khi lỗ cả tiền chuồng trại.
Thanh niên lập nghiệp 10 người thì 9 người nhập hàng Trung Quốc về bán, ôm khư khư con đường mánh mẹo thủ thuật tút tát Facebook để gồng mình lên kiếm sống từng ngày. Câu chuyện đi buôn trồng cây ngô cũng là kiếm được nhưng mà tranh nhau làm rồi thì ắt chi phí cạnh tranh sẽ đội lên để rồi chẳng còn đáng là bao. Hết đường làm ăn rồi lại phải tìm trồng lại một cây ngô khác. Vòng luẩn quẩn ngắn hạn ấy đến bao giờ?
Sinh viên, người đi làm thì tham gia cuộc đua phủ xanh đất trống của Grab với một khí thế hào hùng và quyết thắng. Chẳng có gì là sai khi ta kiếm tiền nhưng rồi tôi cũng nghe nói cạnh tranh khốc liệt giờ kiếm cũng không được là bao. Rồi khi thu nhập không được ổn nữa thì làm gì đây. Lại phải nói lại điều này: Nếu không làm gì dài hạn thì mưu sinh là vô nghĩa.
Về công nghệ thì thấy hàng loạt người bỏ việc để trở thành chuyên gia đầu tư coin, mẻ lưới tung ra và thấy cũng vãn vãn các anh hùng đã trở về với cuộc sống thực tại. Có người thắng người thua nhưng cái gì cũng nên có điểm dừng.
Người trẻ thì ham làm giàu nhanh, ty tỉ khoá dạy làm giàu mọc ra như nấm. Tôi rõ ràng là dạy kiến thức nền khởi nghiệp nhưng cũng bị úp luôn vào dạy làm giàu. Kiến Thức Nền là khoá học được mệnh danh đánh thức sự nghèo đói. Khởi nghiệp khổ bỏ mẹ sướng gì mà giàu với chả có. Nhưng mà PHÊ.
Người đi làm thì bị cuốn vào cái vòng xoáy công việc, chẳng cần hỏi thì ai cũng biết một công việc lặp đi lặp lại thì làm vài tháng là chán lè lưỡi, chỉ vì mưu sinh và cũng không tìm được con đường khác nên cắn răng chịu đựng.
Chịu đựng cũng chẳng sao nhưng khi ấy con người trở nên bức bách khó chịu và rồi bạn biết đấy: ta khó chịu thì làm sao vui vẻ được với ai. Cuối cùng thì gia đình lại lục đục đủ thứ trời biển cãi cọ. Cái vòng luẩn quẩn của bao kiếp người.
Có những người thì thành công rất lớn trong sự nghiệp nhưng đúng là xe xịt lốp. Được sự nghiệp thì cũng vẫn mất gia đình. Cái bài toán cân bằng cuộc sống vẫn là thách thức với bao người. Mà khi họ đã thành công trong sự nghiệp thì họ là nhất, chẳng ai khuyên bảo nổi. Và rồi thì đời chẳng đi về đâu.
Tôi thì tôi chẳng nói gì cao siêu cả, tôi hiểu bản chất nguyên nhân và cách khắc phục mọi thứ trên. Tôi áp dụng cho chính cuộc đời mình.
Tôi mong rằng tôi có thể giúp các bạn trẻ có nền tảng kiến thức vững chắc, hiểu biết đúng để đi một con đường tuy nhiều thách thức nhưng dài hạn, không bị xà vào vòng xoáy trồng cây ngô mà biết trồng một cây cổ thụ cho cuộc đời mình.
Tôi mong có thể giúp các bạn có sự nghiệp rồi thì cũng phải biết cân bằng trong cuộc sống để có đc hạnh phúc viên mãn.
Tôi mong có thể giúp các bạn luôn có những mục tiêu, mục tiêu cao hơn, cao hơn nữa để cuộc sống các bạn luôn tăng trưởng và duy trì ý nghĩa.
Tôi mong tìm được những người anh em đủ điên cùng tôi để xây dựng lên một tổ chức cung ứng sản phẩm đủ sức đẩy lùi tệ nạn làm ăn chột giựt lừa đảo manh mún, xây dựng một nền kinh tế hàng hoá mà người dùng chẳng cần một gợn suy nghĩ khi mua hàng.
Tôi nghĩ rằng thanh niên nghị lực còn nhiều, thanh niên có tâm còn nhiều. Tôi vẫn chờ các bạn.
Bạn có thể gọi tôi là thầy hay gọi là bạn bè hoặc ông – tôi cũng được nhưng hãy tự mình kiếm tiền mua vé ⓩ để học Kiến Thức Nền đi nhé.
Có thể bạn nghĩ tôi bán vé kiếm tiền nhưng nếu thực sự để kiếm tiền tôi sẽ chọn ngành nào đó phục vụ người giàu, họ chi tiêu mạnh tay và sẵn sàng trả cao cho điều họ muốn. Nhưng tôi thấy điều đó không có ý nghĩa bằng việc thúc đẩy nghị lực của những người còn trẻ, khó khăn và mông lung. Nguyên việc khiến các bạn đi kiếm được số tiền học phí tôi đưa ra thì dù bạn có học hay ko thì tôi đã rất vui rồi vì bạn đã làm được một điều tuyệt vời.
Nếu tin tôi thì cố mà học nhé, các bạn không học tôi tiếc lắm, tiếc tuổi trẻ của bạn, trượt đi một cái là lấy chồng lấy vợ trong khi chưa có gì rồi lại có con nữa, cái vòng luẩn quẩn như ở trên lại tiếp diễn thì khổ lắm.

====

Bóc mẽ những câu hỏi cho SINH VIÊN VIỆT NAM.
Có nên học đại học không anh?
Nên chứ, đó là giai đoạn sướng nhất cuộc đời đó em. Vô lo vô nghĩ, không ai kiểm soát, cuối tháng có bố mẹ gửi tiền cho tiêu dù đó có thể là mồ hôi xương máu của bố mẹ nhưng yên tâm đi em sẽ không biết tiếc hay thương bố mẹ đâu vì lúc đó tự do và muôn vàn thứ hấp dẫn khác lấp đầy tâm trí em rồi.
Em nên học trường nào anh?
Nếu đúng ra để hỏi đường thì chúng ta nên xem đích chúng ta muốn đến đâu, chứ em hỏi vậy cũng giống như em hỏi bác xe ôm là bác ơi cháu nên đi đường nào nhưng mà lại chẳng biết là cháu muốn đi đâu.
Đấy bình thường anh sẽ bổ vào mặt các em câu trả lời đó nhưng mà anh rất hiền, đẹp trai rồi rất hiểu các em vì ở tuổi các em thì em cũng chẳng hề biết mình muốn đi đâu đâu nên học bừa cái gì mà ai đó xúi hoặc chọn cái trường oai oai mà đăng kí cho mát mặt bố mẹ và họ hàng, chứ còn hướng nghiệp với tư vấn anh thấy bao năm làm có tác dụng gì đâu. Ngày xưa bọn anh cũng bị như thế và giờ nghĩ lại những người định hướng cho bọn anh thì cũng chẳng đủ tầm để định hướng.
Ngành nào sau này có tương lai hả anh?
Ngành điều khiển robot và phần mềm em nhé. Sau này người không làm việc nữa đâu, em có muốn làm cũng chẳng ai cho em làm. Còn nếu không thì em nên chọn những ngành không có tương lai thì sẽ nhiều sự lựa chọn hơn.
Em muốn sau này làm chủ một sự nghiệp riêng thì em nên học trường nào hả anh?
Khăn gói quả mướp làm nắm xôi học trường đời em nhé vì xét cho cùng đa phần giảng viên đại học không phải người làm chủ, họ khó có thể dạy em thứ mà họ không có.
Học đại học có nên yêu không anh?
Có chứ, quan trọng có ai yêu em không thôi.
Làm sao để cân bằng học tập, công việc và tình yêu hả anh?
Công thức thì có nhưng các em không làm được đâu, hỏi xong để đấy thì hỏi làm gì.
Em chán học đại học lắm rồi, em có nên nghỉ không anh?
Nghỉ xong em làm gì?
Em rất muốn thành công để báo hiếu bố mẹ nhưng em không biết phải làm sao?
Phét vừa thôi, muốn sĩ diện thì có.

=============

Phân biệt giữa “Đi buôn”, “Kinh doanh” và “Khởi nghiệp”

Hãy trả lời câu hỏi: “Giá trị của bạn là gì với khách hàng?” và “Tại sao khách hàng nên mua hàng của bạn?”

Tôi thấy rằng, nhiều bạn sinh viên nhắc tới kinh doanh là họ nghĩ ngay đến đi buôn mặt hàng nào đó, và gọi đó là “Kinh doanh”. Thế nhưng, theo cách định nghĩa của tôi, câu chuyện dùng sức mình đi lấy hàng ở một nơi có giá thấp đến bán ở một nơi giá cao hơn là công việc đi buôn, chứ không phải kinh doanh.

Vì ở đây “giá trị chung” bạn mang lại cho khách hàng là rút ngắn khoảng cách mua hàng, và bỏ vốn mua sỉ để được giá ưu đãi. Ví dụ, đáng lẽ khách phải đến tận Trung Quốc để mua và phải mua nhiều mới có giá rẻ hơn thì nay, ở Việt Nam, muốn mua thì trả một chút tiền công cho người buôn. Giá trị chung ở đây là “Vốn” và “Khoảng cách địa lý”.

Như vậy, đi buôn nhỏ lẻ chỉ cần có vốn và có nguồn hàng là có thể thực hiện được. Và hiện nay nguồn hàng thì không thiếu và quá dễ tìm nên người người, nhà nhà có thể đi buôn. Tình trạng này dẫn đến cạnh tranh cao và bắt buộc cạnh tranh bằng giá nếu chung sản phẩm.

Các tình trạng cướp khách diễn ra quá đơn giản khi có đơn vị bỏ tiền chạy marketing. Việc này sẽ khiến chi phí đội lên, giá bán cao hơn và không thể đua với đơn vị cướp khách.

Do đó, đi buôn không bền được.

Vậy gọi là “kinh doanh” khi nào?

“Kinh doanh” là khi họ phải xây được một hệ thống bài bản, và người khởi nghiệp là làm ra một hệ thống chứ không phải người đi buôn.

Hệ thống có quy trình bài bản và tự động ở tất cả các khâu muốn bền thì phải buôn hàng chính hãng. Còn nếu buôn hàng thời vụ hay còn gọi là “rác” thì đó là cách trồng nhiều cây ngô chứ không trồng một cây cổ thụ. Mà trồng ngô mãi mệt lắm!

Người làm kinh doanh phải làm ra được một thương hiệu định vị rõ ràng, cam kết được chất lượng và sàng lọc kỹ các sản phẩm. Và từ đó họ tạo ra một thứ gọi là “giá trị riêng 1” – là sự sàng lọc và kiểm định hàng hoá chuẩn. Giá trị riêng này mang lại sự an toàn và an tâm cho khách hàng. Kiểm định càng kỹ càng giỏi thì giá trị riêng càng lớn.

Nếu cùng sản phẩm và cùng khả năng kiểm định hàng chuẩn thì so đến “giá trị riêng thứ 2”. Đó chính là chính sách bán hàng, chăm sóc khách hàng hay còn gọi là “yếu tố con người”. Giá trị này không thể giống nhau được, vì mỗi người khác nhau về sự nhiệt tình, hài hước, đồng cảm,…

Một hệ thống “đi buôn hàng chính hãng + làm thương hiệu riêng + sàng lọc kĩ sản phẩm đầu vào + hệ thống vận hành đội ngũ con người phù hợp và có văn hoá bán hàng riêng” thì mới được gọi là Kinh doanh.

Điều bạn cần là làm ra sản phẩm mang thương hiệu riêng của bạn vì xét cho cùng, giá trị về “Khoảng cách” và “Vốn mua sỉ” ngày càng mất đi do ngành ship toàn cầu sẽ bùng nổ. Và khi các doanh nghiệp có thể bán hàng trực tiếp đến tay người tiêu dùng thì ngành đi buôn sẽ mất dần vị thế.

Vừa mất vị thế, vừa có giá trị mà quá nhiều người có “vốn + nguồn hàng” thì cung dư thừa, dẫn đến lợi nhuận sẽ giảm mạnh về sau. Lợi nhuận dựa trên giá trị mà giá trị bạn thấp và nhiều người có thì lợi nhuận sao cao được!

Xu hướng thế giới bùng nổ ngành ship, Amazon đang đi nhanh với công nghệ ship bằng thiết bị bay và lên ngôi sẽ là những đơn vị sản xuất đưa thẳng hàng đến chủ thể tiêu dùng với giá gốc không cần qua đơn vị thương mại trung gian nữa. Vì thế, nếu nghĩ về lâu về dài, bạn nên chọn chủ thể sản xuất và xây dựng thương hiệu uy tín ngay từ bây giờ. Còn đi buôn thời vụ và chộp giựt mãi thì sẽ chẳng đến đâu.

Trồng ngô thì dễ nhưng ngô ra có 1 bắp lại phải trồng cây khác. Giờ trồng cây cổ thụ lớn tuy lâu nhưng sau này vừa cho quả vừa cho bóng mát. Làm ra một sản phẩm mang thương hiệu của bạn rồi sau này kinh doanh nó mới được gọi là “Khởi nghiệp”.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây