Tu Từ Bi Hỉ Xả

776
Từ bi hỉ xả

Khi có ánh sáng thì bóng tối phải rời đi. Chúng ta có thể tìm nguyên nhân tồn tại của bóng tối để làm mất đi bóng tối thì ánh sáng sẽ hiện ra. Theo một cách tư duy khác, chúng ta cũng không cần quan tâm đến bóng tối mà chỉ cần tìm cách để tạo ra được ánh sáng thì bóng tối sẽ tự tan biến.

Tuy nhiên, bóng tối và ánh sáng là 2 cặp phạm trù không thể tách rời. Chính vì vậy, cho dù tiếp cận theo phương thức nào thì không thể tách rời ánh sáng và bóng tối.

5 trạng thái tâm độc tham, sân, si, mạn, nghi như một đám mây u tối che phủ ánh sáng của chân tâm, chân tâm chính là nơi hội tụ của vô lượng tâm từ bi hỉ xả.

Việc tu tâm cũng chính là việc loại trừ 5 trạng thái tâm độc hay nuôi dưỡng ươm mầm các trạng thái tâm tốt từ bi hỉ xả.

Nguồn gốc của tham sân si mạn nghi

Triệu chứng ban đầu dễ dàng nhận thấy chính là tâm tham.

Chỗ này mình dừng lại phân tích một chút, keyword nằm ở đây:

Để hiểu đơn giản thì chúng ta hay giải thích tâm tham xảy ra khi: Làm 1 mà muốn 2, làm 1 mà muốn 100 nhưng vẫn không biết mình chỉ được 1 thì nảy sinh sự không như ý nên nảy sinh tâm sân hận. Nghe như vậy thì dễ hiểu nhưng trong thực tế nó diễn ra một cách rất vi tế, không dễ nhận ra. Các bạn chú ý phần mình phân tích những ví dụ này nhé:

+ Tất cả con người, cả bạn và tôi đều có những lúc gặp những điều bất như ý (sẽ nảy sinh tâm giận dữ) nó được ví như cái thùng rác trong tâm, và có những lúc chúng ta gặp những điều như ý làm chúng ta vui vẻ được ví như hoa hồng trong tâm. Và một chân lý không thể phủ nhận là ai cũng có cả thùng rác và hoa hồng, trong đó rác nhiều hơn cả hoa hồng.

Có nghĩa là bất cứ ai, kể cả bạn và tôi đều có những khoảng thời gian phải giận, phải buồn phải xả rác, rồi có những khoảng thời gian trải hoa hồng.

Tuy nhiên, chúng ta, phần lớn ai cũng muốn người khác phải 100% 24/7 trải hoa hồng, phải vui với mình, như vậy có phải là đang đi ngược với chân lý không? Bạn đang mong cầu một điều hoàn hảo không thể xảy ra, như vậy có phải bạn quá tham không?

+ Tất cả những người xung quanh bạn, kể cả bố mẹ bạn, con cái bạn, vợ bạn không có nghĩa vụ phải yêu thương bạn.

Từ tình yêu thương, vật chất, bất cứ thứ gì tồn tại trên cõi đời này đều không vĩnh cửu, chỉ là tạm. Chúng đến và đi theo quy luật vận hành của vô thường. Mọi thứ có thể đến với bạn nhưng cũng có thể rời bạn đi nếu chúng không nhận thấy được giá trị từ bạn.

Chính vì như vậy, nếu bạn không chân trọng tình yêu thương, tình bạn, các mối quan hệ tốt, tự nó sẽ rời đi, và nó phải rời đi theo quy luật của vô thường, khi đó nếu bạn vẫn muốn có nó thì phải chăng bạn quá tham lam. Khi không có được nó nữa thì bạn lại nổi tâm sân hận

Chân lý là trái đất quay xung quanh mặt trời, nhưng bạn vẫn nghĩ mặt trời quay xung quanh trái đất. Và rồi thực tế thì luôn xảy ra ngược với những ý bạn muốn, khi đó bạn sẽ nổi tâm sân hận. Sự sân hận luôn hiện hữu và không lúc nào dứt chỉ bởi vì không ngộ ra được điều hiển nhiên này.

Vì sao chúng ta lại động tâm độc, vì “cái si”, vì sự ngu si không hiểu biết ra được quy luật. Tham mà “ngược với chân lý” thì đến mùa quýt mới có cái mình muốn và chỉ thu được cái “tâm sân hận”. Chính vì vậy, chúng ta mới nói, cần phải có cái tuệ thật sáng nhìn thấu các chân lý để biết mà mong cầu những cái có cơ sở để lấy được hạnh phục trong tâm.

Khi không đạt được sự mong cầu, hay gặp những điều bất như ý, chúng ta sẽ chuyển hóa thành tâm địa ngục hay là tâm sân hận. Cái tham ở đây không chỉ đơn giản là vật chất thông thường, khi nào đang còn “cái tôi” cái muốn mọi thứ xung quanh là phục vụ mình là của mình thì không dứt được tâm tham.

Khi mình không đạt được điều mình muốn mà người khác đạt được thì mình chuyển hóa thành tâm đố kỵ.

Khi mình đạt được điều mình mong muốn, mà người khác chưa đạt được, mình chuyển sang tâm ngạo mạn, khinh thường người khác.

Quá trình tu luyện tâm từ bi hỉ xả

Hãy chú ý do tuệ lực kém mà không tự nhận ra được cái tham của mình.

Nhìn thấy người khác không đủ tuệ lực nhận ra chân lý như mình mà không ngạo mạn, khinh thường họ mà thương xót cho họ, đây là lúc tâm bi khởi lên. Như vậy, “tâm bi” sẽ giúp diệt trừ “tâm ngạo mạn”.

Nhìn thấy người khác đủ tuệ lực nhận ra được chân lý như mình hoặc hơn mình mà không ganh ghét, đố kị mà vui cho họ thì khi đấy tâm hỷ khởi lên. Như vậy, “tâm hỷ” sẽ giúp diệt trừ “tâm đố kị”.

Thấy họ không đủ tuệ lực nhưng vẫn muốn tranh đúng/sai với mình là thời điểm dễ gây tâm sân hận nhất nếu mình không thể chấp nhận được họ được phép sai.

Còn nếu chấp nhận được họ được họ sai, xem họ sai là bình thường như mình sai, tức họ không bắt buộc phải nghe theo mình (đây chính là tâm bám chấp, coi thân mình trung tâm, mọi thứ xung quanh phải nghe mình, phải theo mình).

Khi cởi được tính bám chấp vào cái tôi thì “tâm xả” sẽ khởi lên. Xả được bao nhiêu thì tính bám chấp càng ít bấy nhiêu, dung lượng của sự chấp nhận cái sai của người khác càng lớn bấy nhiều, hay độ bao dung càng lớn bấy nhiêu. Rõ ràng, cái sai vẫn hiện hữu nhưng độ dung càng lớn thì tâm càng ít động. Có nghĩa là tu tâm xả chính là tu lòng bao dung.

Trong thế giới tình cảm không có cái đúng hay sai tuyệt đối, chỉ có người biết thấu hiểu trân quý hay không mà thôi. Nếu trân quý thì sẽ chân thành khoan dung, nếu không trân quý thì quay người bỏ đi.

Trân quý là việc của cả hai người, chỉ có cả hai người cùng hiểu được trân quý, tình cảm mới được dài lâu. Nếu chỉ có một người trân quý, còn người kia thì vứt bỏ như ném đi đôi giày cũ, thì tình cảm này chẳng còn tỏa hương thơm cùng tuế nguyệt, cảnh đẹp này chỉ vì một người coi thường mà trở nên điêu tàn tả tơi.

Hiểu được một chút, biết trân quý một chút thì tình cảm này mới nồng ấm dài lâu, càng ngày càng thêm thắm thiết đượm tình.

Yêu một người thì sẽ biết hy sinh mà không oán không hận. Người ấy vui vẻ thì mình mới hài lòng, người ấy thành công thì mình mới yên vui, người ấy thất ý thì mình rầu rĩ, người ấy thống khổ thì mình đau đớn cõi lòng.

Khi chúng ta chấp nhận thay đổi cả đúng/sai để thuận theo tự nhiên mà giải thích cho đối phương hiểu được thì lúc đấy “tâm từ” khởi lên.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây