Tu Ngũ Căn

528

Tu Ngũ căn là một lộ trình nằm trong tu ngũ ấm. Tu Ngũ Căn chính là phá sắc uẩn.

Chính sự chấp Ngã của các căn (sắc uẩn) làm cho chúng ta phán đoán sai về sự vật hiện tượng, làm cho chúng ta chối bỏ hoàn cảnh, chính vì như vậy đã bỏ lỡ rất nhiều nhân-duyên.

Lưu Bị một chút nữa đã đánh mất Phượng Sồ- Bàng Thống- Bàng Sĩ Nguyên vì nhìn thấy vẻ bề ngoài tầm thường của Bàng Thống.

Nhân viên nhóm đất là người nói ít làm nhiều, giao tiếp hạn chế, có vẻ khó gần nếu chúng ta chấp vào tiếng nói, vào vẻ bề ngoài thì liệu chúng ta có bỏ qua người làm được việc.

Tất cả những người anh chị của tôi, rất thành đạt, họ rất giản dị, không phô trương, ăn nói nhã nhặn từ tốn, không “hầm hố”. Nếu chúng ta tập trung vào bề ngoài, thì chúng ta có thấy được họ?

Biểu hiện của những người bị chấp ngã vào căn

Mắt chúng ta thích nhìn những cái đẹp, còn cái xấu thì không muốn nhìn.

Tai muốn nghe những lời ngon ngọt, xu nịnh, không nghe được những lời nhận xét, phản biện trái chiều.

Mũi thì muốn ngửi mùi thơm, không chịu được những mùi thối, mùi khó chịu.

Miệng thì thích ăn những món ngon, món không ngon thì không thích, không muốn ăn.

Thân thì thích ngồi điều hòa máy lạnh, không chịu được nóng được rét.

Tất cả đều do uẩn của sắc làm cho chúng ta không biết đúng sự thật, chối từ nhiều hoàn cảnh.

Luyện ngũ căn tốt giúp chúng ta:

Thích nghi được với mọi hoàn cảnh:

Nhìn cái vĩ đại mà không thấy sợ, nhìn cái tầm thường mà không khinh bỉ, đẹp hay xấu không quan trọng.

Ăn cái ngon mà không thèm thuồng, ăn cái không ngon mà không đòi hỏi, ngon hay không ngon không quan trọng.

Ngửi mùi thơm mà không lệ thuộc, ngửi mùi hôi mà không kinh tởm, thơm hay thối không quan trọng.

Nóng quá cũng chịu được, lạnh quá cũng chịu được, nóng lạnh không quan trọng.

Những cấp độ của tu ngũ căn

Cấp độ 1: Chấp nhận, thích nghi với mọi hoàn cảnh sống.

Cấp độ 2: Những gì đến với chúng ta là những gì chúng đáng phải đến, không phán xét, chấp nhận hoàn cảnh.

Nếu không có gì bất lợi với mình, hoặc bất lợi trong mức cho phép, không phán xét và đánh giá vội một người, hãy để họ đến với mình, kết nối với họ, chỉ kết luận khi nhìn thấy hành động của họ, cũng không đánh giá ngay hành động đầu tiên.

Cấp độ 3: Chấp nhận hoàn cảnh trong sự cân đối với thực tế (lý trí).

 

Chị không ăn được đâu, khói lắm, nóng lắm, lạnh lắm, xa lắm, cao lắm, lâu lắm, …

khi nào ăn gì cũng được, đi đâu cũng được, xa đâu cũng được, gặp ai cũng được, … thì

 

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây