Tôi đã trò chuyện với Đấng Sáng Thế

1329
vũ trụ

Các bạn hãy đọc xong: Cuộc trò chuyện của tôi với Đấng Sáng Thế trước khi đọc bài viết: 7 ngày sáng tạo thế giới nhé. Các bạn sẽ nhận thấy nhiều điểm khác biệt đấy. Nhớ kiên trì nhé!

******************************

Từ thời xưa lắm lắm, tôi cũng không thể hình dung nổi.

Ở một nơi cách trái đất xa, cũng không hình dung nổi độ xa nữa nên tạm gọi là vô định.

Chẳng thể nhìn rõ, vì ngày đấy chưa có ánh sáng, tối thui.

Chẳng thể nghe thấy gì vì không gian yên tĩnh tuyệt đối, có gọi cũng chẳng phát ra tiếng nữa.

Chẳng thể ngửi, thể nếm, thể cảm thấy gì vì cũng chẳng có gì để ngửi, để nếm, để cảm cả.

Định dừng lại ở đây vì không biết viết gì, nhưng chột dạ là thực ra là:

Mình nhìn thấy, mình thấy bóng tối.

Mình nghe thấy, nghe thấy sự im lặng, im lặng tuyệt đối.

…..

Mình thấy rồi, Có một người, chắc chắn là có người…

Ngày qua ngày (thực ra không có ngày), tôi thấy bóng dáng người đó, vẫn vậy: vẫn một mình, vẫn im lặng, nằm suy nghĩ tưởng tượng gì mà cứ thấy cười mãn nguyện, hạnh phúc vô cùng.

Đến một ngày, tôi nhìn thấy sự trầm tư suy nghĩ, không biết người đó nghĩ gì lặng yên trong chốc lát…

Chỉ trong nháy mắt, một tiếng nổ chứa đựng năng lượng vô cùng khủng khiếp, sáng chói vô cực truyền lan ra khắp vũ trụ.

Không thời gian trôi vùn vụt, trong nháy mắt tôi trông thấy hình ảnh của các thiên hà, ngôi sao, hành tinh trước mắt…

Tự dưng tôi giật thót mình, thốt lên: “Oh my Gót”… “Oh my Gót”… “Oh my …Gót”…

@#$%%^^&&**(()))__(*&^%$#@@#$$%%%%%^^&&***((())))#@[email protected]#$$%%%%%%%$$##@$$%%%

“Bụp”……

Ngài: Con gọi ta phải không?

Tôi: Ủa… Ôi… ủa… Ngài là ai vậy? “Ngài!… Ngài có phải thần đèn hay ông Bụt vậy?”.

Ngài: Ta không phải thần đèn hay Bụt, ta là “Khoảng Không”.

Tôi: “Khoảng Không” là gì vậy ạ? Sao Ngài lại có mặt trong trí tưởng tượng của con.

Ngài: “Khoảng Không” theo ngôn ngữ của Con nghĩa là “Thượng Đế” là “Đấng Sáng Thế”. Ta đến đây để giúp Con giải đáp một số câu hỏi.

Tôi: Ngài là “Đấng Sáng Thế” thật ạ! Sao Ngài lại giúp con? Con có nhiều câu hỏi lắm, con có thể hỏi hết được không ạ?

Ngài: Bất cứ thứ gì Con thắc mắc. Con sẽ có 100 câu hỏi về 100 chủ đề. Con có thể hỏi ta ngay bây giờ.

Tôi: Con đội ơn Ngài, nhưng vấn đề của con nhiều lắm ạ! Con có thể hỏi cả những câu hỏi khó được không ạ?

Ngài: Tất cả đều được chấp nhận. Con có thể bắt đầu được rồi.

*************************************

Tôi-1: Dạ vâng, Ngài có thể cho con biết, Ngài nghe thấy con nói phải không ạ?

Ngài: Ồ, ý của Con, là tiếng hét thất thanh “Oh my Gót” của Con sao?. Không! Con nói nửa tiếng anh, nửa tiếng Việt, phát âm lại sai nữa, sao ta nghe thấy!.

Tôi-2: Dạ thưa Ngài, nếu như vậy tại sao lại có mặt trong trí tưởng tượng của Con vậy ạ?

Ngài: Ồ, ta nghe thấy, nghe thấy “tiếng lòng” của Con.

Tôi-3: “Tiếng lòng” là gì vậy ạ? Con không biết thưa Ngài!

Ngài: Sự rung động, tiếng lòng là sự rung động.

Tôi-4: Tại sao sự rung động Ngài lại nghe được vậy ạ? Ngài có thể giải thích cho con rõ hơn ạ?

Ngài: Vì ta cũng là rung động. “Tiếng lòng” của con có cùng tần số với ta nên ta “bắt” được.

Tôi-5: Thế tại sao nhiều người muốn gặp Ngài, nhưng không thể gặp được, thưa Ngài?

Ngài: Tần số rung động! Vì họ rung động không cùng tần số với ta.

Tôi-6: Thưa Ngài, Làm sao để rung động cùng tần số với Ngài ạ?

Ngài: Con sẽ biết sau buổi nói chuyện này.

Tôi-7: Con thấy sự kì diệu của vũ trụ. Tại sao ban đầu vũ trụ lại là “Khoảng Không” thưa Ngài?

Ngài: “Khoảng Không” là ta, ta là “Khoảng Không”. Ta cũng là rung động, ta mang một năng lượng vô cùng lớn, con không thể nhận biết được ta.

Tôi-8: Ngài mang năng lượng vô cùng lớn. Có phải năng lương E=mc2 không thưa Ngài? Như vậy, Ngài phải có khối lượng?

Ngài: Ồ, ánh sáng là con của ta. Vận tốc của ta gấp vô hạn lần ánh sáng. Chính vì như vậy ta không có khối lượng.

Tôi-9: Thưa Ngài, con tưởng vận tốc ánh sáng là lớn nhất rồi thưa Ngài? Ngài có thể giải thích rõ hơn giúp con ạ?

Ngài: Ánh sáng truyền từ mặt trời xuống trái đất mất bao lâu?

Tôi-10: Dạ thưa 8 phút 20 giây thưa Ngài?

Ngài: Con nhắm mắt lại, con có thể tưởng tượng ra mình đang trên mặt trời rồi không?

Tôi-11: Có thưa Ngài, nhưng mà nó nóng lắm thưa Ngài!

Ngài: Con mở mắt ra đi, con đã đến mặt trời trong tích tắc rồi đấy! Liệu nó có nhanh hơn vận tốc ánh sáng?

Tôi-12: Nhưng thưa Người, con nhìn thấy vũ trụ với những thiên hà, các hệ mặt trời, các hành tinh, tại sao Ngài có thể tạo ra vũ trụ vật chất có khối lượng từ không có vậy thưa Ngài?

Ngài: Ta có thể hạ tần số rung động của mình xuống! Tất cả chỉ là sự rung động mà thôi!

Tôi-13: Người có thể giúp con hạ được tần số rung động không ạ?

Ngài: Đến một lúc tuệ lực của con đủ, năng lượng của con đủ, con sẽ biết cách hạ tần số của mình xuống. Khi đó tự con có thể xây nên thế giới của con.

Tôi-14: Con vẫn chưa thể tin được, hạ tần số rung động có thể tạo ra được vật chất, nó nằm ngoài sức tưởng tượng của con thưa Ngài?

Ngài: Ta chỉ nói những gì con có thể tượng ra, nhưng ta thấy con có thể tưởng tượng ra nó.

Thế này nhé.

Con ngồi xuống đất, hãy tưởng tượng theo nhịp thở của con. Khi hít vào, con hãy hình dung ra một không gian thật yên bình, mát mẻ, giàu oxy, tiếp đó tưởng tượng ra những tế bào trong cơ thể con, chúng đang nhận oxy thẩm thấu rất nhiều vào tế bào, lan dần từ trên đỉnh đầu xuống chân. Khi thở ra, con hãy tưởng tượng, độc tố trong tế bào được kéo ra ngoài. mạch máu, máu có màu tím ngắt, rồi lấy hơi thở đẩy nó ra ngoài.

Con có thấy cơ thể mình tràn đầy năng lượng không? Chính con đã tạo thêm oxy cho cơ thể đấy.

Con có thấy các phật tử “đắc đạo” khi chết đi, hỏa thiêu thì thấy “Xá lợi” chưa? Đó là cách hạ rung động.

Nếu trí huệ cao hơn, xá lợi sẽ lớn hơn. Cũng bởi vì như vậy, các cấp độ trí huệ cao hơn thì con có thể tạo ra được cả 1 hành tinh, một thiên hà.

Con nên hỏi tiếp câu hỏi khác, ta sẽ nói tiếp vấn đề này khi trí tưởng tượng của con tăng lên.

Tôi-15: Dạ thưa, Ngài tạo ra vũ trụ bằng gì vậy ạ?

Ngài: Ta tạo ra vũ trụ bởi 5 nguyên tố: Đất, Nước, Gió, Lửa, và một phần thân thể ta.

Tôi-16: Đất, Nước, Gió, Lửa có phải là “thân tứ đại” trong “Phật Pháp” không thưa Ngài và “một phần thân thể của Ngài” là gì vậy ạ?

Ngài: Đúng, đó là thân tứ đại. Một phần thân thể ta chính là “Khoảng Không”.

Tôi-17: Con không thấy “Khoảng Không” trong vạn vật thưa Ngài? Ngài có thể giải thích cho con được rõ hơn không ạ?

Ngài: Chắc Con biết về “Nguyên tử”? Con biết vạn vật được cấu tạo từ Nguyên Tử? >99.9% trong Nguyên tử là “Khoảng Không”. Và >99.9% cơ thể của Con hay bất cứ những gì con nhìn thấy vì vậy cũng là “Khoảng Không”, “Khoảng Không” chính là ta, một phần của ta.

Ngài: Đừng gọi ta là Ngài, ta hợp với từ “Người” hơn. Ta gọi Con là Ngươi, còn Con gọi ta là Người. Con là 1 phần của ta. Ta hơn con có dấu “Huyền” thôi. “Huyền” là “đen” là “khoảng không” ấy.

Tôi-18: Dạ vâng, thưa Người, như vậy cơ thể con và trái đất đều cấu tạo giống nhau ạ.

Người: Về cơ bản con thấy là khác nhau, nhưng sẽ đều vận hành theo một quy luật. Đây là cách ta tạo ra vũ trụ.

Tôi-19: Thưa người, Người có thể cho con biết được thời điểm đầu tiên khi Người sáng tạo vũ trụ không ạ?

Ngài: Đầu tiên, cả vũ trụ từ 1->2->4->8->16->… cứ như thế mà nhân lên không ngừng, không ngừng, không ngừng… Đến một điểm tới hạn ta kích hoạt quả cầu vật chất này, trở thành một không gian hỗn độn. Đây chính là khởi đầu của vũ trụ.

Tôi-20: Thưa Người, Người sẽ làm gì tiếp với không gian hỗn độn này vậy ạ?

Ngài: Ta sắp xếp thế giới với Sự sáng tạo.

Tôi-21: Thưa Ngài, bằng cách nào mà Sự sáng tạo có thể tạo ra một thế giới kì vĩ như vậy ạ?

Ngài: Sự sáng tạo dựa trên các quy luật được lập trình sẵn.

Tôi-22: Thưa Người, Người có thể nói rõ cho con biết về các quy luật được không ạ?

Ngài: Ta hoàn toàn có thể đưa cho con, nhưng con sẽ không hiểu được các quy luật? Có nó mà không hiểu được nó, không ngộ được nó thì nó không có ý nghĩa. Con phải tiến hóa trí tuệ của chính mình.

Tôi-23: Thưa người có thể cho con biết, làm sao con có thể có được trí tuệ như Người?

Người: Vũ trụ diễn sinh! Ta tạo ra vũ trụ có 2 chiều diễn sinh

Một chiều diễn sinh theo vật chất, tạo ra sinh cảnh. Sinh cảnh vận hành theo bộ máy thiên cơ biến đổi không ngừng. Tất cả các quy luật của vũ trụ đều ẩn trong vũ trụ diễn sinh này, con sẽ phải tinh tấn thực hành và đúc kết cuối cùng là ngộ dần ra các quy luật.

Một chiều diễn sinh theo các cấp độ của linh hồn, hay gọi là thang trí tuệ, thang của sự sáng tạo. Sự sáng tạo và trí tuệ là 2 điểm gắn kết với nhau chặt chẽ, tương ứng.

Tôi-24: Thưa Người, con đang mơ hồ về trí tuệ và sự sáng tạo, Người có thể giải thích rõ hơn cho con được không ạ? Con được biết là tại một thời điểm: trí tuệ là không đổi còn sự sáng tạo là không giới hạn, như vậy tại sao chúng lại gắn kết tương ứng được thưa Người?

Người: Trí tuệ là trạng thái “ngộ” của con về 1 quy luật, khi đó con có thể giải thích thế giới thông qua quy luật đó.

Còn Sáng tạo, là tất cả những gì con có thể tưởng tượng ra, đó là sáng tạo.

Dự đoán cũng là một biểu hiện của tính sáng tạo. Có những dự đoán rất sát với thực tế do tuệ lực tốt còn có những dự đoán thì lệch xa so với thực tế. Tất cả đều dựa trên nền tảng của trí tuệ.

Còn trí tuệ cố định tại 1 thời điểm vì tại thời điểm đấy, con “ngộ” được bao nhiêu thì có bấy đấy nhiêu thôi.

Tưởng tượng thì không giới hạn, nhưng tưởng tượng phong phú nhất theo đúng quy luật thực tại con đang có, thì lại chỉ có 1.

Tôi-25: Thưa Người, con muốn có thêm trí tuệ ạ, làm sao để con có thể có thêm trí tuệ ạ?

Người: Như ta đã nói, con phải tinh tấn, thật tinh tấn thực hành trên sinh cảnh, nơi đó chứa đựng toàn bộ quy luật của Vũ trụ, con sẽ ngộ ra từng phần.

Tôi-26: Thưa Người, vậy làm sao con có thể tinh tấn thực hành được thưa Người?

Người: Tình yêu thương! Tình yêu thương vô điều kiện! Chỉ cần có nó con có thể tinh tấn với bất cứ diễn cảnh nào con muốn.

Và như vậy: Muốn có Tuệ phải tinh tấn, muốn tinh tấn cần khởi tình yêu thương vô điều kiện. Đây chính là cách Luật nhân quả hình thành. Chính vì như vậy, Nhân quả có ở mọi nơi trong diễn sinh là vậy.

Tôi-27: Tại sao tình yêu thương vô điều kiện lại giúp con tinh tấn được ạ?

Người: Vì khi đó, con sẽ rung động cùng tần số với ta, ta sẽ cung cấp năng lượng cho con.

Tôi-28: Ồ, thật vậy sao ạ! Con vẫn đang mơ màng về tình yêu thương vô điều kiện, làm sao con có thể “Ngộ” ra tình yêu thương vô điều kiện, thưa Người?

Người: Con nhìn thấy mẹ của con làm tất cả vì anh chị em con, con nhìn thấy vợ con, chính con cũng làm tất cả vì con của con mà không cần bất cứ lý do gì? Đấy là tình yêu vô điều kiện, nó đã giúp các con tinh tấn, làm việc không biết mệt mỏi.

Đấy là diễn sinh của tình yêu vô điều kiện, các con đã nhận được năng lượng từ ta. Đó cũng chính là nguồn năng lượng mà ta vận hành vũ trụ. Con đã “Ngộ” ra chưa?

Còn làm sao con có thể “Ngộ” ra tình yêu vô điều kiện?

Nhị Nguyên! Ta tạo ra Nhị nguyên để giác ngộ tình yêu thương vô điều kiện.

Chỉ có tình yêu vô điều kiện mới giúp con tinh tấn giải thích cho người bất đồng quan điểm với con đến cùng.

Chỉ có tình yêu vô điều kiện mới giúp con không oán hận, khinh bỉ người có quan điểm sai lệch, mà vẫn giúp đỡ họ.

Vũ trụ diễn sinh luôn tồn tại 2 mặt đối lập, để giúp chúng ta giác ngộ tình yêu thương vô điều kiện. Khi đó nhị nguyên trở thành tam nguyên.

Tôi-29: Thưa con đã “Ngộ” ra điểm này, nhưng có những việc con thấy con không thể yêu nó, mặc dù nó quan trọng. Con phải làm thế nào ạ?

Người: Con cần tinh tấn để sinh ra đủ tuệ, từ tuệ rọi vào tâm thì con sẽ thấy được tình yêu thương, và khi thấy tình yêu thương rồi con mới tinh tấn thực sự được.

Con đọc sách “Nhân tố Enzyme” của bác sĩ bác sĩ Hiromi Shinya, rồi chứ. Kiến thức con đọc được là tuệ, có tuệ rồi con mới thấy tự yêu bản thân hơn có đúng không?

Con học Hóa Dược, kiến thức con học được là tuệ, có tuệ rồi con mới thấy sự nguy hiểm của “Formusa” với con người và với trái đất này, con mới thấy cần phải yêu, và bảo vệ môi trường đúng không?

Ngày xưa, lấy trước yêu sau là vậy.

Nên có 2 phương án để tiếp cận được tình yêu thương:

1. Tự ngộ ra, tự yêu thương từ đầu -> tinh tấn-> sinh tuệ

2. Tinh tấn đủ tuệ -> rọi vào tâm -> tình yêu thương -> Tinh tấn tiếp -> Sinh tuệ.

Tôi-30: Thưa người, tại sao con lại có thể tưởng tượng và sáng tạo được thưa Người?

Người: Trí sáng tạo chính là quà tặng của Ta dành cho các con, đấy là vũ trụ của các con, cũng giống như ta có vũ trụ của ta.

Tôi-31: Thưa Người, Sự sáng tạo của con khởi nguồn từ đâu vậy ag?

Người: Chính là hệ thống những quy luật mà con đã “ngộ” được, có cũng có thể gọi là hệ thống niềm tin của con.

Tôi-32: Con lấy hệ thống niềm tin- Quy luật này ở đâu vậy thưa Người?

Người: Niềm tin – quy luật này ở khắp mọi nơi trong sinh cảnh của con, nhưng phải “Ngộ” ra nên con cần phải tinh tấn vật lộn, thực hành trong sinh cảnh. Khi con đã “Ngộ” ra rồi thì nó là của con, con được sử dụng nó.

Tôi-33: Tinh tấn trong sinh cảnh để ngộ ra. Thưa Người, con chưa thực sự hiểu?

Người: Con có thể lấy thông tin từ sinh cảnh thông qua Ngũ Căn, ta tạo ra vùng “Ý thức” để xử lý các thông tin này. Giúp con tổng hợp, đúc kết và Ngộ ra Quy luật.

Tôi-34: Những quy luật này của con, con có thể sử dụng nhiều lần chứ thưa Người?

Người: Có chứ, Con có thể lấy nó ra bất cứ lúc nào con muốn, ta tạo ra vùng “tiềm thức” để con lưu trữ nó.

Tôi-35: Con lưu trữ nó bằng cách nào được thưa Người?

Người: Bằng năng lượng đấy con, tất cả là năng lượng mà?

Tôi-36: Năng lượng gì mà có thể giúp lưu trữ tiềm thức, con rất muốn biết, thưa Người?

Người: Cảm xúc! Cảm xúc là năng lượng con có thể lấy từ ta, nó giúp các con lưu trữ tiềm thức.

Cảm xúc càng sâu thì lưu trữ (nhớ) càng sâu. Tình yêu đầu khó quên là vậy đấy con trai.

Tôi-37: Có những loại cảm xúc nào vậy thưa Người?

Người: Có 5 loại cảm xúc chính: Sự giận dữ, Sự lo lắng, Sự sợ hãi, Nỗi buồn và niềm vui. Mức độ của các cảm xúc cũng khác nhau. Có vô số trạng thái giao thoa cảm xúc khác được tạo thành.

Tôi-38: Thưa Người, tại sao cùng 1 sinh cảnh, mỗi người có tính sáng tạo khác nhau vậy thưa Người?

Người: Mỗi người trong các con có trí thông minh logic khác nhau, khả năng đúc kết khác nhau nên quy luật hay chân lý ngộ ra khác nhau.

Tôi-39: Như vậy làm sao để con có được trí thông minh logic và khả năng đúc kết này ag. Cái này Người ban cho chúng con phải không ạ?

Người: Trí thông minh logic và đúc kết một phần được ban cho để thực hiện chứng nghiệp ở kiếp này? Nhưng tất cả mọi thứ đều có thể học được. Học làm Đấng sáng thế đang học được nên cái gì con cũng sẽ học được. Cần cù “bù” thông minh.

Tôi-40: Dạ thưa Người, có phương pháp nào giúp con không ạ?

Người: Tu Ngũ lực! Bám lấy nó, học gì cũng được, hành gì cũng xong.

Tôi-41: Thưa người, tại sao trí tưởng tượng của con lại không thể đúng hoàn toàn được ạ?

Người: Ồ, vẫn là tuệ lực thôi con!

Tôi-42: Như vậy, có cách nào để tăng tuệ lực lên nhanh không thưa Người, tại sao con không thể tăng được tuệ lực một các nhanh chóng, có điều gì ngăn cản con thưa Người?

Người: Đúng rồi con, tính chấp Ngã, chính là tính chấp ngã.

Tôi-43: Thưa Người, con thực sự chưa hiểu “chấp ngã” là gì? Tại sao con phải “chấp ngã” con có bỏ cái “ngã” đi được không?

Người: Do tuệ lực, nên những quy luật con “Ngộ” được chưa giải thích hoàn toàn được thế giới, cũng chính vì như vậy, con tạo ra thế giới trong trí tưởng tượng sẽ bị sai lệch.

Chính vì vậy, ta phải tạo ra sinh cảnh, cũng như phải có “thân vật chất” cho con thực hành để ngộ “Đạo”. Cái Ngã nói cũng là hệ quả của nhị nguyên là vậy.

Do có cái thân vật chất nên con vẫn bị chấp vào “Ngã”.

Ngày hôm qua con tin điều đó là đúng, ngày mai con thấy không con đúng nữa, chẳng phải cái “Ngã” ngày hôm qua đã phải thay đổi sao?

Tôi-44: Cái Ngã cản trở như vậy, cái ngã có đáng ghét lắm không thưa Người?

Người: Ồ! Tại sao lại ghét cái “Ngã”. Phải yêu thương nó chứ. Con yêu cái “Ngã” thì con mới tinh tấn tiếp được.

Cho nên phải tin vào mình, phải có “tư duy độc lập” mới có thể làm việc chăm chỉ là như vậy?

Tôi-45: Nhưng vẫn giữ cái Ngã thì làm sao thay đổi được thưa Người?

Người: Tin nó để tinh tấn, nhưng trong lúc tinh tấn, cần phải có một tư tưởng “tùy ý” linh động, chấp nhận phản biện, biết nghi ngờ và rọi vào bản thân mình. Khi đó cái Ngã sẽ giảm dần.

“Tu ngũ ấm” sẽ làm cho con bỏ được cái “Ngã” nhanh nhất.

Khi con đạt tới “vô Ngã” thì con sẽ tường tận mọi quy luật của vũ trụ.

Tôi-46: Vô Ngã là không có ngã, như vậy là không tin mình nữa phải không thưa Người?

Người: Con vẫn có ngã, con vẫn tin vào con, nhưng cái ngã của con cũng chính là cái ngã của vũ trụ, của tự nhiên, nên con có thể hòa với tự nhiên mà không cần để ý đến ngã (tức là không cần tin mình mà vẫn có thể làm đúng). Đến đây, nói có Ngã cũng được, mà nói không có ngã cũng được. Đây chính là điểm giao giữa có và không. Là “Đắc Đạo” đấy con.

Tôi-47: Dạ thưa Ngài, Khi đã đắc được Đạo thì con sẽ như thế nào ạ?

Người: Con đã vượt qua sinh tử luân hồi, hiểu được các quy luật của vũ trụ.

Con sẽ vẽ vũ trụ của con bằng trí tưởng tượng của con. Và khi đó con đạt được trạng thái năng lượng tuệ lực cao, con đã có thể hạ tần số rung động của mình để kiến tạo nên thế giới vật chất của riêng con. Đấy là tự do sáng tạo rồi.

Tôi-48: Như vậy con có thể kiến tạo nên cả một vũ trụ như Người phải không ạ?

Người: Đúng rồi con, nhưng nó là vũ trụ thu nhỏ, rất nhỏ, trong tầm trí tuệ của con.

Tôi-49: Tại sao con không thể xây được một vũ trụ như Người vậy ạ? Con đắc Đạo rồi thưa Người?

Người: Ôi con tôi, Đắc Đạo là hiểu luật thôi con.

Đều không phạm pháp nhưng, có công ty 10 người, có công ty 1000 người mà con.

Nên cần phải điều hành tốt công ty 10 người trước, rồi con sẽ biết cách điều hành công ty 1000 người.

Tôi-50: Dạ con hiểu rồi ạ! Nhưng công ty 10 người khác gì với công ty 1000 người vậy ạ?

Người: Sinh cảnh! vì lúc đó con được chọn là nơi để các linh hồn cấp thấp như thực vật, động vật, con người tiến hóa tâm linh.

Sinh cảnh của con tốt thì con sẽ giúp cho các linh hồn cấp thấp dễ tu hơn.

Tôi-51: Làm sao để có sinh cảnh tốt vậy ạ?

Người: Để có sinh cảnh tốt, con phải liên tục biến hóa biến các nguyên tố của bộ máy thiên cơ theo chiều có lợi nhất cho tiến hóa linh hồn.

Tôi-52: Như vậy, chúng ta lại tiếp tục tinh tấn và thực hành vũ trụ mới của chúng ta để tự tạo ra sinh cảnh theo ý của mình phải không ạ?

Người: Đúng rồi con trai, tuệ lực của con sẽ tiếp tục được phát triển ở tầng kiến tạo sinh cảnh. Với giác ngộ về tình yêu thương vô điều kiện con sẽ kiến tạo nên vũ trụ mới của con ở một chu kì tiến hóa tiếp theo.

Tôi-53:Thưa Người, Con không hiểu bộ máy thiên cơ là gì ạ?

Người: Con hỏi thông minh lắm, Mỗi một linh hồn sẽ được lập trình sẵn, con đường để đắc ngộ tình yêu thương vô điều kiện.

Con sẽ phải chứng hết các trạng thái của cảm xúc, các quy luật được lập trình sẵn. Một con đường để con có thể trở thành một Đấng Sáng tạo vĩ đại.

Tôi-54: Lập trình sẵn là như thế nào vậy ạ? Chứng hết cảm xúc và quy luật là như thế nào ạ? Người có thể giải thích rõ hơn cho con không ạ?

Người: Lập trình sẵn ư?

Con có thể hiểu thế này:

Một lập trình sẵn của con sẽ phải trải qua các diễn sinh, chứa đựng các trạng thái gây nghiệp độc của tâm, nên các nguyên tố được lựa chọn để các con “Ngộ” được các quy luật. Bằng việc tổ hợp các loại cảm xúc: cảm xúc 1, cảm xúc 2, cảm xúc 3,… Ở mỗi kiếp người, tổ hợp các cảm xúc lại với nhau sẽ tạo thành một lập trình của diễn sinh, từ đó con đối mặt và loại bỏ được các tâm độc, nâng cao tần số rung động, ngộ được quy luật vận hành của vũ trụ (Đạo) sẽ thoát khỏi sinh tử luân hồi.

Một người khác sẽ được lập trình cũng dựa trên các nguyên tố đấy nhưng thứ tự bị đổi đi.

Khi con đang ở vũ trụ diễn sinh nào thì có các nguyên tố sẽ bị thay đổi (tăng thêm).

Khi hết 1 kiếp này con sẽ được lập trình lại dựa vào các nguyên tố cũ và những nguyên tố mới của sinh cảnh mới.

Những nguyên tố đã được chứng ở kiếp trước, thì xác suất gặp lại sẽ ít hơn (test lại), những nguyên tố phải chứng ở kiếp này sinh cảnh sẽ đưa đến để chứng cho bằng được. Nếu không chứng được, kiếp sau phải chứng tiếp.

Tôi-55: Như vậy thưa Người, như vậy lập trình sẵn nhưng con có thể làm chủ được nó phải không ạ?

Người: Đúng rồi!

Có người tu 1000 kiếp không thoát khỏi luân hồi, nhưng có người chỉ tu 1 kiếp vượt khỏi sinh tử.

Nó phụ thuộc vào sự giác ngộ của con, tình yêu thương vô điều kiện sẽ giúp con chứng được các nguyên tố chỉ chưa đến 1 chớp mắt.

Tôi-56: Các nguyên tố của diễn sinh cũ bị thay đổi là thế nào ạ, và tại sao nó lại tăng lên thưa Người?

Người: Cách đây 40 năm, những trải nghiệm của con người khác bây giờ, bây giờ biến thể ra nhiều hơn. Bây giờ chúng ta có thêm các trải nghiệm mới: Rap, xăm, răng gắn kim cương, vietlot…

Con thấy youtube bây giờ khác cách đây 5 năm không?

Ta đã từng thấy trong suy nghĩ của con, có phải con rất ghét các video về ẩm thực mà up lên các cảnh ăn uống nhồm nhoàm, cái gì cũng cho vào mồm được không?

Cái đấy là sinh cảnh, tạo cho con cảm xúc, tâm con sẽ động. Mới đây thôi, con ghét họ, khinh thường họ. Bây giờ con ta thấy con đang yêu thương họ, đấy là 2 trạng thái tâm khác nhau. Và con được chứng rồi đấy.

Còn tại sao các nguyên tố lại tăng lên, vì chúng ta cần nguyên liệu thêm cho sự sáng tạo.

Tôi-57: Làm sao con có thể nhận ra được đâu là nguyên tố con chưa chứng được ở kiếp trước ạ?

Người: Các nguyên tố con chưa chứng được sẽ tạo nghiệp cho con ở kiếp trước, nó chính là tần số riêng của con ở kiếp này. Con sẽ tự nhận ra bằng “Luật hấp dẫn”. Sinh cảnh vẫn diễn ra và con sẽ “bắt” thấy cảnh tương ứng với “Nghiệp” của kiếp cũ để có thể giải được nó.

Tôi-58: Còn “Nghiệp mới ở kiếp này” là gì thưa người? Làm sao con có thể nhận biết được nó khi con không có “Nghiệp riêng” để nhận biết ra.

Người: Sinh cảnh sẽ diễn sinh để cho con thấy được sự mâu thuẫn. Con sẽ cảm thấy mình “muốn”. Từ cái muốn đó, muốn đạt được, con sẽ phải học, phải tinh tấn để đạt được nó. Khi đó, Nghiệp mới sẽ hình thành. Tu ngũ lực chính là phương pháp giúp con tạo ra được Nghiệp mới.

Tôi-59: Ồ, con đã từng nghe nói nhiều về tu ngũ lực nhưng hôm nay mới thực sự hiểu.

Nhưng thưa Người, nếu thấy sinh cảnh nhưng con vẫn không muốn giải thì thế nào ạ?

Người: Kiếp sau con sẽ phải giải tiếp nó!

Tôi-60: Nhưng nếu nhiều kiếp con đều không muốn giải thì thế nào ạ?

Người: Con sẽ phải đối mặt sâu với vô thường!

Tôi-61: Đối mặt “sâu” là như thế nào vậy ạ.

Người: Con sẽ thấy xung quanh con mọi thứ đến rồi đi rất nhanh: Đấy là biểu hiện sâu của vô thường.

Sẽ có nhiều người chết bất thường, nhiều người phát sản, nhiều người từ bỏ gia đình, li dị, chia ly…nó diễn ra liên tục xung quanh con.

Con sẽ phải biết trân quý cái khoảng thời gian của hiện tại, và bất cứ thứ gì đến trước mắt con.

Có 2 trường hợp phải đối diện sâu với vô thường:

Một là chối bỏ hoàn cảnh, không chịu tu.

Nghiệp của con vẫn hiện hữu, diễn sinh đến cho con có cơ hội ngộ và tu tập thay đổi nghiệp. Nếu con từ chối hoàn cảnh, thì nghiệp vẫn còn đó, nhiều nỗi khổ sẽ đến với con.

Để tránh con bị tiến hóa ngược, ta sẽ cho con trải nghiệm sự “vô thường sâu”, để con “ngộ” ra “vô thường” mà không chối bỏ thực tại nữa.

Thứ 2 là được giao trọng trách lớn. Trọng trách lớn thì càng phải biết trân trọng nó, không biết trân trọng sẽ không được giao gì cả.

Nên trước khi được giao trọng trách lớn thường con sẽ phải đối mặt với “vô thường sâu” để “ngộ sâu”.

Tôi-62: Nhưng nếu con cũng không hiểu hoặc không muốn hiểu vô thường thì như thế nào ạ?

Người: Mỗi một nguyên tố để chứng, được diễn sinh với thời gian có hạn kiếp, con sẽ phải phải tái sinh sở tầng bậc thấp hơn, tiến hóa ngược là vậy.

Tôi-63: Như vậy, thưa Người, càng được tái sinh muộn thì càng khó tu phải không ạ?

Người: Con nói đúng đấy! Ráng mà tu con! Tuy nhiên, tình yêu thương sẽ giúp con vượt qua các nhân tố nhanh hơn 1 chớp mắt. Nhận ra được ta, sực mạnh của con sẽ tăng lên gấp bội.

Khi vũ trụ bắt đầu vận hành theo quy tắc tam nguyên thì bắt đầu xuất hiện những linh hồn đầu tiên, được thực hành và giác ngộ.

Sinh cảnh được vận hành theo bộ máy thiên cơ theo chiều diễn sinh của trí sáng tạo nên nở rộng không ngừng, nhưng ban đầu sinh cảnh vô cùng đơn giản nên việc ngộ ra thiên cơ là dễ nhất, cũng như việc càng về sau thì thiên cơ càng khó được nhận biết.

Tôi-64: Thưa Người, Người có thể cho con hiểu rõ hơn về Nhị Nguyên và Tam Nguyên ạ?

Người: Cái này nó hiện hữu hằng ngày bên cạnh con và nó vẫn đang diễn sinh.

Con nói đúng, bạn con bảo sai. Đúng, sai là nhị nguyên.

Cho dù thực tế chứng minh con đúng, cả 2 con vẫn xung đột không thể thống nhất.

Vậy làm sao để có thể làm cho 1 người đang xung đột với mình có thể hiểu được điều đúng trong khi họ vẫn khăng khăng là sai.

Chỉ khi con có được 1 tình yêu thương vô điều kiện với bạn thì con mới đủ tinh tấn để nói chuyện giúp bạn của con hiểu được điều đúng.

Như vậy, chính nhị nguyên là liều thuốc giúp cho con giác ngộ, nhận biết được tình yêu thương. Khi nhận biết được thì con tiến thêm chiều thứ 3 chính là chiều tiến hóa của linh hồn con. Linh hồn của con đã được tiến hóa lên một mức với năng lượng rung động cao hơn.

Nếu còn bám vào đúng hoặc sai, thì không tiến hóa được, chấp vào cả đúng sai thì tam nguyên xuất hiện, khi đó tâm độc xuất hiện, nếu không dùng tình yêu thương thì tiến hóa ngược.

Tôi-65: Thưa Người, Âm-Dương cũng là Nhị Nguyên phải không ạ?

Người: Âm-Dương là con đẻ của Nhị-Nguyên là F0 của Nhị Nguyên. Âm Dương có thể giải thích được toàn bộ thế giới.

Tôi-66: Thưa Người, Vật Chất-Ý thức là F bao nhiêu ạ?

Người: Là F1 là con đẻ của Âm-Dương.

Tôi-67: Nhưng tại sao, Âm Dương lại là F0, còn Vật chât-Ý thức lại là F1 vậy thưa Người?

Người: Việc chia mặt trời, nam giới, ánh sáng… là Dương, mặt trăng, nữ giới, bóng tối… là Âm là do các con tự phân đấy chứ.

Các con phân ngược lại, nó vẫn ổn chứ?

Khi các con gắn Âm Dương ứng vào đâu, chấp vào đâu thì chúng là con của Âm Dương. Với Âm dương gắn vào não các con thì có vật chất-ý thức. Vì thế Vật chất-Ý thức là F1 hay là cháu của Nhị Nguyên là vậy.

Tôi-68: Ồ, đúng là vẫn ổn thưa Người. Như vậy có cái gì là anh em song sinh với Nhị Nguyên không thưa Người.

Người: Nhị Nguyên chỉ có 1, không có anh em song sinh mà là hiện sinh, tức là nhị nguyên vẫn là nhị nguyên. Nó chính là 2 mặt đối lập đấy con.

Tôi-69: Thưa Người, Có khi nào con rung động của con bị giảm không ạ?

Người: Tính cho một sắt na của tâm, có 2 trường hợp rung động bị giảm:

Thứ Nhất: Con chủ động giảm xuống (con phải đủ tuệ lực và mức năng lương cần thiết mới làm được điều này).

Thứ 2: Con tiến hóa ngược.

Tôi-69: Dạ thưa Người, tâm linh của con là một bậc tần số rung động phải không ạ?

Người: Tâm linh của con, và của toàn thể vũ trụ là 1 dải tần số, không phải 1.

Với cõi Người của con, nó được quy định bởi nghiệp. Trong người của con là vô lượng nghiệp, nghiệp xấu (tâm độc) có, nghiệp tốt có.

Ta nhắc lại cho con nhớ điểm quan trọng này:

Những nghiệp này tạo thành do con đối diện với sinh cảnh để chứng các nguyên tố của bộ máy thiên cơ. Do cần chứng nên vũ trụ diễn sinh sẽ đưa cho con liên tục để con đối mặt tạo nên nghiệp.

Khi con đối mặt đủ, tạo nghiệp thiện thì con được chứng, kiếp sau con sẽ chỉ phải test lại với cường độ sâu hơn với tần suất ít hơn rất nhiều. Nếu con đã chứng thực sự “tâm con sẽ bất biến dù cường độ có mạnh đến mấy”.

Khi con tạo nghiệp ác, kiếp sau con sẽ tiếp tục đối mặt với sinh cảnh để trả nghiệp. Và con sẽ phải chứng nó bằng được.

Tôi-69: Thưa người, Người nói rõ giúp con về Nghiệp được không ạ?

Người: Cái gì con đáu đáu về nó, quên ăn quên ngủ về nó, tâm trí chỉ có nó thì nó là Nghiệp.

Con yêu một cô gái, cô bé lúc nào cũng trong tâm trí con thì cô ấy là nghiệp của con.

Con bỏ ăn để chơi cờ, thì cờ là nghiệp của con.

Con nói chuyện với người trái quan điểm đều nổi khùng lên với họ, thì những người này là Nghiệp của con.

Khi gặp từng người, con đều bị phản ứng dữ dội trong tâm, tạo ra một trạng thái tinh thần có năng lượng tạo ra rung động với tần số tương ứng. Toàn bộ được vận hành bởi bộ máy thiên cơ.

Tôi-70: Con cám ơn Người, thưa Người, nhưng con gặp nhiều Người không chấp nhận được sự hiện diện của Người, họ còn phỉ báng Người, Người có giận họ không ạ?

Người: Ồ, con suy nghĩ thật thú vị! Họ cũng là con của ta! Một phần, tại sao ta lại giận họ, Họ vì con mà phải đóng vai ác đấy. Ta yêu thương họ. Và con cũng sẽ yêu thương họ chứ?

Tôi-71: Dạ con Ngộ ra được rồi ạ! Con sẽ yêu thương họ mà không ghét bỏ họ ạ?

Người: Chúc mừng con, như vậy con được chứng rồi đấy.

Nhưng con có thấy con được ưu tiên hơn họ không?

Tôi-72: Dạ thưa Người, sao con lại được ưu tiên hơn vậy ạ?

Người: Con có cơ hội được thấy ta, nhưng họ phải đóng vai ác, nên duyên của họ sẽ đến sau con.

Tôi-73: Bằng tất cả tình yêu thương của con, con có thể làm gì cho họ ạ?

Người: Con có thể nói với họ để họ có thể quay đầu lại với chính đạo, như vậy con đã giúp họ cùng tu được như con rồi đấy, và họ cũng không phải đóng vai ác nữa, đến con họ đã dứt được nghiệp, bỏ tối theo sáng.

Tôi-74: Nhưng nếu nói nhưng họ không chịu nghe thì sao ạ? Sẽ gây xung đột mạnh thưa Người.

Người: Xung đột ư, đấy là chuyện bình thường mà con, con có thể hay kiên trì với họ nếu tình yêu đủ lớn.

Tôi-75: Nhưng kiên trì vẫn không được, con không tiếp cận được thưa Người?

Người: Họ vẫn phải đóng vai ác, vì Duyên nghiệp với nhiều người khác, như vậy con chỉ cần im lặng với tâm yêu thương với họ. Con hiểu rồi chứ?

Tôi-76: Có cách nào khác để con có thể giúp được họ nữa không ạ?

Người: Có chứ con! Luôn có cho những tình yêu thương vô điều kiện.

Với Con, sẽ có rất nhiều người phải diễn vai phản diện để con chứng được các nguyên tố.

Có những người phải, mất tất cả, thậm chí chết bất đắc kì tử chỉ vì phải diễn sinh cho con hiểu luật vô thường.

Để chứng được, con được trợ duyên bởi vô lượng những diễn viên phản diện.

Con muốn giúp họ không khó, kiếp này chưa đủ duyên, con có thể đầu thai để giúp họ.

Tôi-77: Nếu thoát khỏi luân hồi, con vẫn có thể đầu thai kiếp người để giúp phải không ạ?

Người: Ta đã nói ở trên, luôn có thể cho những tình yêu vô điều kiện. Con có thể. Ta cho phép và ưu tiên cho con làm việc đó.

Tôi-78: Có phải Phật Thích Ca, Chúa Jesu đều tái sinh như vậy phải không ạ?

Người: Con hiểu nhanh lắm, đúng rồi! Không phải chỉ mình Phật Thích Ca, Chúa Jesu. Khổng Tử, Lão Tử, Trang Tử, Socrates, Platon, Socrates,… nhiều lắm con à?

Tôi-79: Sao Người không đưa 1 người thôi mà lại phải đưa nhiều xuống vậy ạ, nhiều quá thì con người không biết theo ai cả thưa Người?

Người: Họ là những đấng sáng thế con của ta, họ có thể tạo ra cả một thiên hà. Nhưng tình yêu thương vô hạn với con người, họ muốn đầu thai kiếp người để giúp đỡ các con, họ tự nguyện.

Mỗi người đã là một đấng sáng thế với mức năng lượng khác nhau, trí tuệ khác nhau nên cách truyền đạt khác nhau. Tăng sự lựa chọn phù hợp cho các con mà thôi, cũng diễn ra theo đúng chiều của vũ trụ diễn sinh.

Tôi-80: Nhưng con thấy cũng có nhiều người đưa ra những giáo lý như phỉ báng phật pháp, phỉ báng thiên chúa, rồi lợi dụng thiên chúa, phật pháp để làm việc xấu. Tại sao vậy thưa Người?

Người: Diễn sinh! Vẫn là diễn sinh thôi con.

Đến ta cũng đang có người phỉ báng mà. Hãy nhớ! Họ chỉ là những người phải đóng vai ác thôi, hãy yêu thương họ. Ta vẫn ưu tiên cho diễn viên chính diện mà, các con đang đi theo đúng chiều tiến hóa của tâm linh.

Tôi-81: Như vậy, Chính sẽ thắng tà, thưa Người?

Người: Chính sẽ được ưu tiên hơn tà con à, nếu tâm yêu thương của con đủ mạnh, sẽ không có tà, tất cả là chính.

Tôi-82: Tại sao lại không có tà nữa ạ, con không hiểu, con đang thấy tà nhiều hơn chính ạ?

Người: Gió tầng nào thì mây tầng đó đấy con. Nếu con còn tâm độc thì những người tâm độc sẽ hiện ra trước mặt con để con trả Nghiệp, nếu đã hết tâm độc, con muốn họ đến họ cũng không đến.

Họ đến với con bằng lực hấp dẫn, Nghiệp hết thì con sẽ “vô hình” với họ.

Tôi-83: Dạ thưa Người, chỗ này con đang rất phân vân ạ? Con làm nhiều việc tốt, tâm con thấy tốt lên, con thể hiện tình yêu thương vô điều kiện nhiều hơn, nhưng sao con vẫn gặp những người xấu vậy ạ?

Người: Ồ, con đang gặp phải một vấn đề khá là vi tế. Con chú ý, ta sẽ phân tích để con hiểu, phải làm cho tốt nếu không con càng tu tâm độc càng tăng cao. Ai cũng sẽ gặp phải, và ít người vượt qua được vì nó rất vi tế.

Con tạo được nhiều nghiệp tốt, làm nhiều việc thiện, chính vì con thấy mình tạo được nhiều cái hơn người, nên con nói chuyện, hành động sẽ tăng tính ngạo mạn, xem thường người khác. Cái này rất vi tế.

Tôi-84: Người có thể nói cụ thể hơn để con được tường tận không ạ?

Người: Con có thấy mình dễ chịu hơn với tất cả mọi người không, con đang tạo nghiệp tốt đấy.

Nhưng con có thấy rằng, hiện tại, những lần con và vợ cãi nhau giảm đi, nhưng cường độ cãi nhau của 2 con càng mạnh hơn không?

Tại sao vậy?

Vì con thấy rằng, vợ con là của con (con vẫn chưa chứng được vô thường), nên con mặc định vợ con phải nghe theo con và do con thấy mình tu tốt nên trái quan điểm, con khinh thường vợ của con, nên nghiệp càng nặng hơn.

Con tạo được thêm nghiệp tốt, nhưng Nghiệp cũ lại tăng gấp nhiều lần. Con đã ngộ ra chưa?

Tôi-85: Dạ thưa, con ngộ được rồi ạ. Như vậy, giải Nghiệp còn quan trọng hơn tạo nghiệp mới phải không ạ?

Người: Các tâm độc, phải giải ngay và luôn. Nhìn và đối diện với nó. Để giải được nó, phải dùng sức mạnh của tình yêu thương, nên con sẽ tự tạo được nghiệp tốt. 1 công đôi việc.

Tôi-86: Con đã ngộ ra rồi ạ! Thưa Người, có khi nào sinh cảnh ngừng diễn sinh không ạ?

Người: Có chứ! Vũ trụ là tuyệt đối luôn vận động nhưng có sinh có diệt.

Tôi-87: Thưa Người, Con nghe người nói, có thể vượt qua sinh tử luân hồi, tức là không bao giờ chết thưa người?

Người: Cái chết của con người chi phối bởi nghiệp. Cái chết của những đấng sáng thế con khi vượt qua sinh tử luân hồi chính là cái chết tại điểm 0, tại nơi giao nhau giữa nhịp thở ra và hít vào của Đấng sáng thế cha.

Tôi-88: Thưa Người, con liệu có thể tưởng tượng được những điều Người nói, người cho con rõ hơn về điểm 0 và điểm giao nhau của 2 nhịp thở không thưa Người?

Người: Mỗi đấng sáng thế tạo ra vũ trụ bằng trí tưởng tượng hay trí sáng tạo. Tất cả được tạo ra trong một nhịp thở ra và hít vào của đấng sáng thế. Nơi giao nhau giữa nhịp hít vào và thở ra chính là điểm 0.

Vũ trụ tuần hoàn liên tục không ngừng nghỉ, sau mỗi nhịp thở, sức sáng tạo của vũ trụ mới được tạo ra đẹp hơn, hoàn hảo hơn.

Tôi-89: Vũ trụ mới tại sao lại đẹp hơn và hoàn hảo hơn vậy thưa Người?

Người: Vì vũ trụ mới được tạo ra tiếp sau lần rút kinh nghiệm của Đấng tạo hóa, tuệ lực của đấng tạo hóa sẽ được tăng lên, tương ứng với tần số rung động sẽ tăng lên.

Tôi-90: Khi nào con biết con đang ở cuối nhịp tở của đấng tạo hóa thưa Người? Người có thể giúp con hình dung ra không ạ?

Người: Con có thể nhìn quan sát vũ trụ của chính con, con sẽ nhìn thấy hình xoáy ốc, và chiều của hình xoáy ốc sẽ giúp con biết con đang ở nhịp thở ra hay hít vào của đấng tạo hóa.

Tôi-91: Dạ, Người có thể cụ thể hơn giúp con được không ạ. Con vẫn…

Người: Nếu con thấy chiều xoáy ốc đang nở ra thì con đang ở chiều thở ra, nếu con đang thấy hình xoáy ốc đang thu lại thì đó là chiều hít vào của đấng sáng thế.

Tôi-92: Thưa Người, khi nào con biết con sắp tới được điểm 0 vậy?

Người: Con sẽ nhìn thấy mọi thứ được hút vào, kể cả ánh sáng, đó chính là “1 lỗ đen”.

Tôi-93: Nếu con đã ngộ “Đạo”, có thể vượt qua được sinh tử luân hồi, để sáng tạo thế giới, như vậy con phải chết đi ạ?

Người: Có thể là như vậy, nhưng con có thể chọn ở lại, ta sẽ tạo ra 1 vũ trụ mới cho con, ngay chính trên nơi con đang diễn sinh, mặc sức sáng tạo! Vũ trụ này sẽ tương đương với trí tuệ của con, và nó sẽ còn mãi.

Tôi-94: Thưa Người, con nghĩ Người không nói đùa chứ ạ?

Người: Ngươi nghĩ một “Đấng sáng thế” như ta lại nói đùa? Nói “Vui” thì được chứ nói “Đùa” thì không con nhé!

Tôi-95: Dạ thưa Người, vậy thì khi nào Người sẽ tạo cho con và khi nào con được sáng tạo nên vũ trụ của con ạ?

Người: Vũ trụ của con đã được con tạo từ trước rồi, thời kì hỗn độn đã qua, những linh hồn đầu tiên đã hình thành, con mặc sức sáng tạo nhé. Nó sẽ giúp con trả nợ những người đã phải giúp con chứng ở vô lượng kiếp trước, họ sẽ cùng con “đắc Đạo”.

Hãy làm ngay và luôn đi, ta luôn ở bên cạnh con.

Con có thể hỏi tiếp, vẫn còn câu hỏi cho con.

Tôi-96: Thưa Người! Người cho con hỏi: Thế con gà có trước hay quả trứng có trước ạ? Nhiều người hỏi con câu này lắm mà con chưa thể giải thích cho họ hiểu. Rất mong Người giúp con ạ!

Người: Con thông minh lắm, đừng căng thẳng quá con của ta. Nó đơn giản như đan rổ thôi. Đừng vì thấy cả thế giới đang tranh cãi thì cứ để họ tranh cãi nhau, nó là 2 mặt của đối lập của diễn sinh, là nhị nguyên thôi mà.

Nếu con đang thấy con gà, mà chưa thấy quả trứng thì con gà có trước, còn nếu con đang thấy quả trứng mà chưa thấy con gà thì quả trứng có trước rồi con. Từ đó con cũng hiểu “vạn pháp đều vô thường” là vậy.

Tôi-97: Con rõ rồi ạ! Thế nhưng, thưa Người vật chất có trước hay ý thức có trước ạ?

Người: Ta biết con sẽ hỏi tiếp câu này, nó cũng không khó hiểu lắm đâu. Nếu nhìn cảnh mà động tâm (ý) thì vật chất sinh ra ý thức rồi. Con nhìn cái xe mà muốn có nó thì cái xe là nguyên nhân gây ra cái muốn trong ý thức rồi con. Còn nếu không có ý thức về việc mua xe làm sao con mua được xe, như vậy là ý thức quyết định lên vật chất rồi.

Tôi-98: Người nói rõ hơn giúp con được không ạ?

Người: Vẫn là Nhị nguyên thôi con. Nếu bỏ qua nhị nguyên thì con sẽ thấy điều kì diệu, ta đã phân tích rồi thì phải?

Tôi-99: Thưa Người, nhưng Người vẫn chưa trả lời câu hỏi ban đầu của con: Tại sao Người lại giúp con trả lời câu hỏi?

Người: Nhớ dai quá con trai! “Vì Con được chọn”.

Tôi-100: Thưa Ngài, con được chọn làm gì vậy ạ!

Người: Ta thấy có 3 câu hỏi thứ 69 rồi đấy con. Muốn gặp lại ta, con tìm hiểu các con số này nhé: 3->6->9.

Tôi-101: Thưa Ngài…Con…

Người: See You Late…3…6…9…

“Bụp”…


Bài viết “Tôi đã trò chuyện với Đấng Sáng Thế” là bài bổ trợ thứ 2 nằm trong chuỗi 50 bài bổ trợ phát triển bản thân:

Bài bổ trợ 1: Bạn Tin Vào Khoa Học Hay Tin Vào Đấng Sáng Thế
Bài bổ trợ 2: Tôi đã trò chuyện với Đấng Sáng Thế
Bài bổ trợ 3: Tần số rung động
Bài bổ trợ 4: Luật của một – Bạn chính là thượng đế của chính bạn
Bài bổ trợ 5: Luật của 2: Nhị Nguyên (Âm Dương)
Bài bổ trợ 6: Luật của 3: Tam Nguyên
Bài bổ trợ 7: Luật hấp dẫn
Bài bổ trợ 8: Luật nhân – duyên – nghiệp – quả
Bài bổ trợ 9: Luật tập trung
Bài bổ trợ 10: Luật nhất quán
Bài bổ trợ 11: Luật trong ngoài
Bài bổ trợ 12: Luật luân hồi
Bài bổ trợ 13: Luật vô thường
Bài bổ trợ 14: Luật Sinh cảnh diễn sinh
Bài bổ trợ 15: Luật nỗ lực tối thiểu- luật tiến hóa của tuệ lực
Bài bổ trợ 16: Bí mật của sự may mắn
Bài bổ trợ 17: Phương pháp tăng tần số rung động riêng
Bài bổ trợ 18: Âm nhạc là người bạn, bác sĩ riêng của tâm trí
Bài bổ trợ 19: Những dấu hiệu nhận biết trạng thái rung động tâm linh của bạn
Bài bổ trợ 20: 6 giai đọan của sự thức tỉnh – giác ngộ
Bài bổ trợ 21: Ý thức – Vô thức – Tiềm thức
Bài bổ trợ 22: Sóng não
Bài bổ trợ 23: Cảm xúc chi phối sóng não, Hoocmon chi phối cảm xúc
Bài bổ trợ 24: Cảm giác – Cảm xúc – Tâm trạng – Tâm lý – Thái độ
Bài bổ trợ 25: Phương pháp kiếm soát những hoocmon quan trọng trong cơ thể bằng âm dương ngũ hành
Bài bổ trợ 26: Bộ não ghi nhớ thông tin như thế nào
Bài bổ trợ 27: Phương pháp dạy học phù hợp với não bộ
Bài bổ trợ 28: Phân loại nhóm người theo 4 nguyên tố Đất Nước Gió Lửa
Bài bổ trợ 29: 9 loại trí thông minh
Bài bổ trợ 30: 9 chỉ số thông minh quan trọng
Bài bổ trợ 31: Hiểu “ĐẠO”, hiểu “TỰ NHIÊN”
Bài bổ trợ 32: Ứng dụng âm dương trong phát triển bản thân và doanh nghiệp
Bài bổ trợ 33: Thần Kairos – Thần cơ hội
Bài bổ trợ 34: Tổng quan về triết học
Bài bổ trợ 35: Mối quan hệ giữa triết học và lý thuyết đấng sáng thế
Bài bổ trợ 36: Luật mâu thuẫn – Nguồn gốc của sự phát triển
Bài bổ trợ 37: Luật Lượng – Chất: Cách thức của sự phát triển
Bài bổ trợ 38: Quy luật phủ định của phủ định – Khuynh hướng của sự phát triển
Bài bổ trợ 39: Cái chung – Cái riêng
Bài bổ trợ 40: Cái bản chất – Hiện tượng
Bài bổ trợ 41: Nội dung – Hình thức
Bài bổ trợ 42: Tất nhiên – Ngẫu nhiên
Bài bổ trợ 43: Nguyên nhân – Kết quả
Bài bổ trợ 44: Khả năng – Hiện thực

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây