Luật Tập Trung

159
luật tập trung

Luật tập trung là một chủ đề rất quan trọng, nằm trong nội dung buổi trò chuyện thứ 2 của tôi và đấng sáng thế về các quy luật quan trọng nhất để vận hành vũ trụ. Mỗi quy luật tôi được đặt 9 câu hỏi. Và đây chính là buổi hỏi đáp thứ 2 của tôi và Đấng sáng thế về Luật tập trung.

Tôi-1: Thưa Người, Luật tập trung là gì vậy thưa Người?

Người: Ồ, nó không phải là luật đâu, nó là văn bản dưới luật, là cách ta hướng dẫn các con tạo được Nghiệp nhanh nhất, sâu nhất.

Vì nó quan trọng, nên các con gọi nó là luật cũng được.

Tôi-2: Tại sao tập trung thì con lại có thể tạo được Nghiệp một cách nhanh nhất vậy thưa Người?

Người: Vì năng lượng!

Năng lượng giúp con có thể hình thành được liên kết sâu, giúp ghi nhớ sâu trong tiềm thức, như vậy “Nghiệp” cũng sẽ nhanh và sâu.

Tôi-3: Thưa Người, tại sao ghi nhớ sâu trong tiềm thức là tạo nghiệp nhanh và sâu vậy ạ?

Phải tạo cho mình được trạng thái của “định”!

Nghiệp được xem như những thói quen mà con đã có. Việc hình thành nghiệp cũng giống như hình thành một thói quen vậy.

Nếu con tập trung tối đa năng lượng tập trung vào 1 điểm đấy chính là trạng thái của “định”, khi đó việc hình thành, tái tạo tổ chức mạng lưới liên kết tại ý thức sẽ rất sâu. Chính vì như thế thói quen của con sẽ hình thành sớm và sâu.

Hãy nhớ: Tiềm thức là nơi lưu trữ nghiệp kiếp này, vô thức là nơi lưu trữ nghiệp của vô lượng kiếp trước.

Tôi-4: Có phương thức nào để giúp con đạt được trạng thái “Định” thưa Người?

Người: Tu Ngũ lực!

Tín lực -> Tinh tấn lực -> Niệm lực -> Định lực -> Tuệ lực.

Tôi-5: Người có thể nói rõ hơn cho con về phương pháp Tu Ngũ Lực được không ạ?

Tín lực: Chính là sức mạnh của niềm tin, chính là cái Ngã, tin vào chính mình đấy con.

Phải tin vào chính mình thì con mới có thể chăm chỉ, say mê được, mới có thể tinh tấn được.

Niệm lực chính là quá trình con dồn hết tâm sức về 1 vấn đề, khi đó Nghiệp lực bắt đầu hình thành, con sẽ nhìn ra các vật, hiện tượng có cùng tần số mà kết nối được với chúng.

Và Tập trung vào đâu thì ở đó sẽ nở ra là như vậy.

Tôi-6: Thưa Người, Con vẫn đang chưa phân biệt được “Niệm lực” và “Định lực”.

Người: Cũng là tập trung về vấn đề đó, lúc nào con cũng nghĩ về nó, nhưng chủ yêu con nghĩ về những thông tin liên quan đến nó. Là quá trình con tập trung nhưng để tìm cho đủ thông tin từ sinh cảnh để làm nguyên liệu cho quá trình “đúc kết” hay quá trình Định sau này.

Và như vậy, quá trình Định chính là tập trung nhưng để kết nối, đúc kết vấn đề lại. Tập trung toàn bộ năng lượng vào một điểm giống như kính lúp tập trung ánh sáng vào một điểm vậy. Nó sẽ đốt cháy mọi thứ, và nếu con định được, con sẽ hiểu thấu mọi thứ.

Con đã ngộ ra chưa?

Tôi-7: Thưa Người, con đã phân biệt được niệm lực và định lực rồi ạ! Con thấy để tinh tấn được là giai đoạn khó nhất. Làm sao để con có thể tinh tấn được vậy ạ?

Con rất muốn hạn chế được tối đa tâm xao động luôn rình rập, nhảy vào chi phối tâm trí con thưa Người?

Người: Động cơ và Sự kỉ luật!

Nếu động cơ của con xuất phát từ tình yêu thương vô điều kiện, con sẽ tự tinh tấn được, vì khi đó con nhận được năng lượng từ ta.

Nếu con chưa có tình yêu thương với vấn đề nhưng con vẫn phải vượt qua. Thì:

Sự kỉ luật là yếu tố hàng đầu giúp con tinh tấn được.

Kỉ luật đến từ việc đưa mình vào khuân khổ.

Kỉ luật liên quan đến bối cảnh xuung quanh, muốn cho nó đừng đến thì phải ngăn nó từ đầu: bỏ hết điện thoại, bạn bè, chát, phim, face..

Khi con tinh tấn đến một mức độ, tuệ lực của con đủ để con có thể nhận ra tình yêu thương vô điều kiện con sẽ tự có được sự tinh tấn cần thiết.

Nó giống như việc con phải đọc 1 vài cuốn sách về sức khỏe thì con mới thấy yêu cơ thể rồi con mới tinh tấn để làm hàng tá hoạt động cho cơ thể mà không mệt vậy.

Tôi-8: Thưa Người, con muốn “định tâm” nhanh nhất, có cách nào để con làm được điều này?

Người: Thiền động, thiền tĩnh, thiền 0. Con chọn cách nào cũng được, miễn con thấy phù hợp.

Tôi-9: Thưa Người, thiền động là gì, thiền tĩnh là gì và thiền 0 là gì vậy thưa người?

Người: Thiền động hay tĩnh là đều là cách tạo ra cho tâm trí một khoảng trời đủ rộng để suy nghĩ, đúc kết một và chỉ một vấn đề.

Khi giải quyết 1 vấn đề, các suy nghĩ khác sẽ làm cho năng lượng của con bị phân tán và không thể tạo được những mạng lưới liên kết sâu.

Trong lúc con làm việc con có hàng chục hàng trăm vấn đề làm con phải động não, nhưng con biết cách để gạt nó sang một bên và không làm ảnh hưởng đến dòng suy nghĩ hiện tại của con.

Việc con phải ngồi xuống, dừng (phanh, hãm) lại được tất cả các tâm trí rồi từ đó, rồi từng bước khởi vấn đề cần suy xét lên để suy xét, đúc kết thì đó là thiền tĩnh.

Còn nếu con không cần ngồi, không cần các biện pháp dẫn thiền phức tạp mà con có thể tự gạt những phiền não khác sang một bên được, thì đó là thiền động.

Việc ngộ được những quy luật của vũ trụ, giúp tâm con bất biến giữa dòng đời vạn biến.

Cho dù sinh cảnh bên ngoài có loạn động ra sao mà tâm con vẫn an, không dao động (động tâm) thì chắc chắn con sẽ vào được điểm Không (0).

Tâm bạn không xao động thì nó không rung động, không rung động là không truyền cái gì vào vũ trụ. Đã không truyền gì vào thì không có nhân, ắt sẽ không bao giờ sanh quả. Lúc đó, con có 1 tâm thế của con không phản ứng bất cứ hành động nào gây ra tâm độc mà quán sát sinh cảnh ở trạng thái tĩnh tại, yêu thương. Khi đó con sẽ:

– Thiền mà như không thiền

– Thở mà như không thở

– Tồn tại mà như không tồn tại

– Cảm nhận mà như không cảm nhận

– Quan sát mà như không quan sát

– Động mà như không động

– Tĩnh mà như không tĩnh

– Nói mà như không Nói

– Nghe mà như không Nghe

– Vui mà như không Vui

– Buồn mà như không Buồn

– Cười mà như không Cười

– Đau mà như không Đau

– Sướng mà như không Sướng

– Ngộ mà như không Ngộ

  • – Tập trung mà như không tập trung

Nếu hiểu thiền động và tĩnh là hiểu được nhị nguyên của thiền, còn nếu ngộ thêm thiền 0 chính là tam nguyên của thiền.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây