Luật Luân Hồi

152

Luân là luân chuyển, hồi là về vị trí cũ: Luân hồi là di chuyển về vị trí cũ.

luật luân hồi
Luân hồi 6 cõi

Nếu nghiên cứu phật pháp, đây là quy quy luật cần nắm đầu tiên. Nhưng đây cũng là quy luật khó nhằn (khó tin) nhất. Nó hơi mơ hồ, vì thực tế những ảnh hưởng của nó không rõ ràng. Và không phải là một “nhà khoa học tâm linh” để chứng minh cho nó đúng, ở đây, tôi chỉ nói với bạn rằng:

Bạn nên tin luôn đi, chỉ đơn giản, tin để nghiên cứu tiếp.

À, thì tin luôn thử vậy. Tôi cũng nghĩ như bạn, tin đấy nhưng khi tự hỏi mình: “có kiếp trước không?”, tôi tự trả lời luôn: Có thể.

Đấy, thực ra là chưa tin đâu, đang cố tin. Tuy nhiên đấy là tự nhiên mà.

Đến đây, sẽ có một trạng thái mà các bạn sẽ phải trải qua, nó giống tương tự như câu chuyện về mối liên quan của thường dân (chúng ta), các nhà khoa học và đấng sáng thế đang diễn ra ở thực tế. Câu chuyện này là gì?

Thường dân được nghiên cứu khoa học, thấy được sự vĩ đại của khoa học, chúng ta rất tôn sùng nó đặc biệt là cũng thấy được sự vĩ đại của các nhà khoa học.

Tuy nhiên, chúng ta chắc chưa để ý, phần lớn các nhà khoa học lớn nhất trên thế giới đều có đức tin tuyệt đối vào đấng sáng thế. Bởi vì với nhận thức vĩ đại vốn có, họ nhận ra rằng: sự sống, vũ trụ… là một kiệt tác của tạo hóa với xác suất hình thành gần như bằng 0 (tương đương với việc: với mỗi buổi sáng bạn bước ra đường, đều nhặt được tờ Vietlott và ngày nào bạn cũng trúng, bạn trúng 1000 năm liên tiếp).

Đấy, lúc đấy bạn tin vào sự may mắn ngẫu nhiên hay tin vào một bàn tay sắp đặt của một đấng sáng tạo?

Và nếu được, các bạn hãy làm việc giống như tôi, quay lại nhờ các nhà khoa học chứng minh sự tồn tại của đấng sáng tạo?

Thực ra, tôi cũng đi hỏi cũng gần hết các nhà khoa học về vấn đề này rồi, chỉ một số đang làm việc trên không gian thì tôi chưa hỏi được, tổng kết lại cũng có được câu trả lời khá là hài lòng, ưng ý:

Không tin đấng sáng tạo thật hả? Ồ, tốt đấy, kệ mày thôi! (Dịch nôm na vậy).

Khi nghiên cứu sâu Phật Pháp, tự bạn thấy luật luân hồi là một tất yếu

Có nhiều ví dụ về Phật Pháp mà khi nghiên cứu chúng ta thấy, luân hồi ắt phải hiện diện, nó như một mảnh ghép còn sót lại không thể thiếu. Và mảnh ghép đó, chỉ có thể là luân hồi mà không phải bất cứ thứ gì khác.

Khi chúng ta nghiên cứu về tu ngũ ấm để nhìn thấy được ánh sáng của chân tâm. Chúng ta thấy, con người do chấp ngã mà hình thành ngũ ấm, tính chấp ngã càng cao thì mật độ của các ấm (uẩn) càng dày.

Và nếu một đứa trẻ sinh mới sinh ra, liệu sẽ không bị chấp ngã không còn cái tôi? Bạn đã hỏi câu hỏi này chưa?

Nếu như vậy, những đứa trẻ đã có nhận thức nhưng được tiếp cận với môi trường phật pháp từ thủa đầu, liệu ánh sáng chân tâm có không bị che mờ, liệu có đạt được thông tuệ từ đầu? Câu trả lời là những đứa trẻ này vẫn còn nguyên cái ngã và cái ngã này không phải ở kiếp này mà là ở vô lượng kiếp trước, và thông qua luân hồi nó đến được kiếp này và ẩn trong tàng thức của con người.

Và đến đây, tôi nếu hỏi có kiếp trước không? có luân hồi không? Câu trả lời của tôi là: “Có và chắc chắn”.

Còn nếu bạn vẫn chưa tin, đến đây gặp tôi, tôi sẽ làm cho bạn tin bằng câu trả lời nhanh, đơn giản thôi:

Không tin có luân hồi sao? Ok men. Gút chóp. Kệ bạn thôi!

Con người được hình thành bởi 2 phần chính là thân và tâm

Con người được hình thành bởi 2 phần chính là thân và tâm. Cái tâm là cái được luân hồi từ kiếp này qua kiếp khác.

Và nếu hiểu một các đơn giản thì con người sinh ra trên cõi đời này để “tu tâm”. Muốn tu, muốn sửa tâm thì phải có tuệ, muốn có tuệ thì phải thông qua lao động, mà muốn lao động thì phải có thân. Như vậy phần thân là phần mượn, phần tạm để lao động sinh tuệ sửa tâm.

Cứ thế mà ta trôi lăn trong luân hồi, mỗi đời sống cải thiện TÂM một chút, và cuối cùng thoát ra được sinh tử luân hồi.

6 cõi luân hồi để tái sinh chuyển kiếp

Cõi trời: là nơi những người tích lũy nhiều phước báu từ nhiều kiếp được tái sinh. Họ sống trong sự giàu có, hạnh phúc với cuộc sống lâu dài. Tuy nhiên, những người ở cõi trời cũng già đi và chết.

Họ được xem như những vị tiên có quyền năng, ban phước hoặc trừng phạt những chúng sinh ở các cõi thấp hơn. Điều này cũng tương tự như chúng ta, con người có quyền cung cấp thức ăn cho con gà hoặc giết chết nó. Hiểu theo cách này, nhiều chúng sinh ở cõi người thường xuyên cúng bái và cầu xin những vị thần tiên này.

Do hưởng được nhiều phước báu và vị thế cao quý từ nhiều kiếp, một trong số họ chìm đắm vào cuộc sống ở cõi trời, khiến họ dần quên đi những việc thiện mà họ đã làm trước đây, họ không tiếp tục nuôi dưỡng và phát triển tâm từ bi và trí tuệ.

Những cám giỗ này có thể khiến họ tái sinh vào các cảnh giới thấp hơn sau khi hưởng hết phước báu và không thể thoát ra khỏi vòng luân hồi sinh tử.

Phật muốn độ người cõi trời rất khó, vì họ muốn cái gì trong suy nghĩ tất thảy đều sẽ hiện ra, vậy nên họ không biết khổ, Phật rất khó độ được.

Cõi trời tượng trưng cho sự ngạo mạn, xem thường tất cả, luôn cho mình là bậc phải được tung hô sùng bái.

Cõi A Tu La: được dịch ra là “tinh linh”, từ đấy có thể biết được rằng A Tu La là một đám “tinh linh” chưa chứng được chánh quả, nhưng A Tu La làm thiện được công, tu bàng môn tự đắc kỳ quả, có rất nhiều nhân tố trong đó, linh lực của họ là bằng với các vị thần trên trời, thậm chí còn vượt hơn các vị thần trên trời, có một số thì hơn người, nhưng có một số thì thấp hơn người.

Cảnh giới của A Tu La là không đồng đều, có thiện có ác, có tà có chánh, và linh lực của họ thì lớn nhỏ không giống nhau, có thể nói là một cảnh giới “linh tinh” và kỳ lạ nhất.

Tại sao lại có cảnh giới này xuất hiện?

Tôi nói đơn giản thì mọi người sẽ hiểu, thứ nhất, nếu như có tỳ kheo (những người tu theo phật pháp), tỳ kheo thiện niệm Phật, nhưng trong lòng lại đố kỵ đồng tu, tuy rằng có thiện công, và không có lỗi lầm, nhưng mà do tâm lượng hẹp hòi, thường xuất hiện sân nộ.

Sau khi chết đi, không thành Phật, thành thánh được, không lên được thiên giới, không có nhân duyên nhân gian, lại không có tội báo ở địa ngục, trong một sát na bèn phi thân vào thẳng cảnh giới A Tu La vô lượng vô biên.

Bởi do có công thiện, cho nên ở mặt trước thì hiện lên dung nhan thiện nên chấp tay hiện 32 tướng tường thoại nhưng mà lại có 2 mặt, mặt sau thì ẩn hai chân mày rút lại với nhau, mặt lộ vẻ giận dữ và miệng hai lưỡi, thường có bàng ý chưa trừ được sân niệm.

A-tu-la là những sinh vật mạnh mẽ, đầy tài năng và đôi khi được mô tả như là kẻ thù của cư dân trên cõi trời. A-tu-la biểu trưng cho sự “Đố kị” những người tài giỏi hơn mình.

Cõi người: Hay còn được gọi là cõi ta bà. Là cõi của con người chúng ta đang sinh sống. Chúng sinh ở cõi này đều sẽ được nhận cả sự sung sướng và chịu đựng cả sự đau khổ tùy vào hoàn cảnh, nơi sinh ra và thời gian.

Sự tái sinh vào cõi này được cho là có lợi nhất trong tất cả các cõi luân hồi về mặt tu hành giải thoát vì chúng sinh cõi người dễ nghe và làm theo chánh pháp. Sự hạnh phúc và đau khổ của con người tuỳ vào nghiệp.

Việc tái sinh làm con người được cho là một sự hiếm hoi, Phật ví cơ hội được làm người giống như một con rùa mù trăm năm mới nổi lên một lần và chui đầu được vào một khúc cây có lỗ thủng nổi lênh đênh trên biển. Giác ngộ đang ở trong tầm tay của loài người, nhưng chỉ một số ít nhận ra và quyết tâm khai mở nó.

Cõi người tượng trưng cho ham muốn, hoài nghi và hưởng thụ.

Cõi Súc Sinh: hay còn gọi là cõi động vật là cõi bao gồm tất cả các loài động vật, côn trùng, vi sinh vật trừ con người. Chúng sinh cõi này tuy vẫn có sự sung sướng nhưng sự đau khổ thì lại nhiều hơn do bị các chúng sinh khác (như các loài động vật khác hoặc con người ăn thịt).

Cõi súc sinh được đánh dấu bằng sự thiếu hiểu biết, thành kiến. Họ sống theo bản năng, không nhận thức được tốt-xấu, thiện-ác và cố tránh khỏi sự khó chịu hoặc bất cứ điều gì không quen thuộc.

Cõi Ngạ Quỷ: hay những con ma đói được mô tả như những sinh vật có bụng to, trống rỗng nhưng họ có miệng và cổ nhỏ đến mức không thể nuốt được.

Là cõi đau khổ vì những chúng sinh cõi ngạ quỷ luôn bị đói khát đến mức nếu họ vẫn ăn được một ít thức ăn và uống được một ít nước thì cũng không bao giờ no và hết khát được và luôn bị thời tiết nóng lạnh hành hạ, ánh Trăng mùa hè cũng khiến họ nóng bức như thiêu cháy, ánh Mặt Trời mùa đông cũng không thể khiến họ ấm hơn.

Ngạ quỷ tượng trưng cho những người luôn khao khát tìm kiếm cái gì đó bên ngoài để thỏa mãn sự thèm muốn bên trong.

Những người tham lam vô độ, thèm khát, vơ vét mọi thứ về cho mình nhưng không bao giờ cảm thấy thỏa mãn sẽ tái sinh vào cảnh giới ngạ quỷ.

Cõi Địa Ngục:  là cõi hoàn toàn đau khổ, sự đau khổ không thể nào diễn tả được, chúng sinh ở cõi này thường bị các ác quỷ hoặc những chúng sinh khác tra tấn hết sức dã man bằng những hình phạt cực kỳ khủng khiếp.

Những người nhận thức được cái nào tốt, cái nào xấu nhưng lại không tin vào nhân quả, làm vô số việc ác chỉ để thỏa mãn bản thân mình…sẽ bị nghiệp lực dẫn dắt tái sinh vào địa ngục. Khác với một số tôn giáo khác, theo Phật giáo thì những người bị đày xuống địa ngục vẫn có thể tái sinh vào các cảnh giới cao hơn khi đã trả hết nghiệp.

Cõi địa ngục được đánh dấu bằng sự sân hận tột độ.

Tâm người ngự cả ở 6 cõi

Lúc mới đầu tiếp cận với Phật Pháp. Xem xong Tây Du Kí nhìn lên trời cứ tưởng tượng:có nhẽ nào máy bay bay cao nữa lên thì gặp Cõi Trời trên kia, có khi gặp Ngọc Hoàng thượng đế. B52 bay cao thế đang ném bom liệu có gặp thượng đế trên 9 tầng mây không?

Đang nghĩ thì tự dưng chột dạ ra là có xem bộ phim khoa học về sự hình thành của hệ mặt trời và vũ trụ, thấy có gì đấy sai sai, khó giải thích nổi, trong đầu khó chịu.

Mãi sau này, khi tìm hiểu sâu rồi, mới ngộ ra được, thực ra thì những cõi này không phải là một địa điểm mà có thể dùng tên lửa hay máy bay mà lên được.

Địa điểm mà dùng tên lửa và máy bay để lên đó được nó liên quan đến phần thân vật chất.

Còn các cõi này thực chất ra là các trạng thái, tầng bậc của phần “Tâm”, và dĩ nhiên ta không thể lên máy bay mà đến đó thử xem thế nào.

Và đã 5 năm rồi, bạn yêu một cô gái, thật tuyệt vì cô ấy chính là người trong mộng của bạn. Một tình yêu sâu đậm giành cho một cô ấy, cảm giác như sống không thể thiếu cô ấy từng ngày từng giờ.

Đến một ngày đẹp trời, mới ngủ dậy, bạn thấy khó chịu vô cùng, sờ lên đầu thấy mình bị cắm 2 cái sừng to tổ bố. Và lúc đấy, ngay lập tức, sự “Sân Hận” tột độ nổi lên, tâm trí của bạn bạn rơi vào cõi “Địa Ngục”. Và nói cách khác, thời điểm đấy, cô gái “chính là địa ngục của bạn”.

Bạn đi ra đường bị một người tạt đầu xe làm bạn bị ngã, rồi hai bên chửi nhau đánh nhau. Về đến nhà rồi bạn vẫn còn “Sân Hận” luôn nghĩ phương án trả thù, thì khi đó bạn đang sống trong “Địa Ngục” mà không biết.

Bạn đi trên đường, một chiếc xe container bị lật, bia rơi đầy đường, hàng chục thùng bia rơi trước mặt bạn. Và thế là cái “Tâm Ngạ Quỷ tham lam vô độ” của bạn trỗi dậy, bạn bốc mấy thùng bia về nhà uống như một con “Quỷ khát bia”.

Tôi đã từng thấy, trong một gia đình: anh em vì một mảnh đất thừa kế mà sân hận, tranh giành, đố kị, chém giết nhau. Trong một lúc mà họ đưa nhau đến hết các tầng bậc: của địa ngục (sân hận tột cùng), súc sinh (tham lam vô lượng), atula (đố kị).

Trong một kiếp sống, tâm con người biến đổi liên tục, lúc trên trời lúc dưới địa ngục. Lúc xuống địa ngục mà không thoát ra được.

Việc tu tâm, phá được ngũ ấm với tình yêu thương, lòng bao dung vô lượng, tự chúng ta sẽ tạo cho chúng ta những vãn cảnh mà chỉ ở kiếp người chúng ta cũng thấy như đang ở cõi phật vậy.

Chính vì lẽ đó, lúc chết tâm chúng ta đắc ở cõi nào thì chúng ta sẽ tái sinh ở cõi đó.

Luân hồi cõi nào thì tốt nhất

Mình viết tiếp chủ đề này để cho nó đầy đủ. Chứ thực chất ra mình cũng chưa nghĩ đến sẽ được luân hồi ở cõi nào, chỉ biết tu tâm từng ngày, còn vào cõi nào không quan trọng. Kệ nó!

Một quan điểm sai lầm của chúng ta khi nghĩ là: luân hồi lên càng cao thì càng tốt.

Điều này nó giống như chúng ta được sinh ra trong gia đình nghèo hay giàu, tri thức hay mu muội. Có người sinh ra được làm vua, làm tướng, sinh ra đã ở vạch đích.

Nếu chúng ta hiểu được dân đen cũng có nỗi khổ của dân đen, tri thức có nỗi khổ của tri thức, vua có nỗi khổ của vua. Sướng mà không biết đường sướng, khổ mà không chịu vươn lên thì đều vô nghĩa.

Chính vì vậy thực tế, đã đang là 1 kiếp người, tôi thực sự rất may được sinh ra trong 1 gia đình bình thường: khó khăn nhưng luôn trọng trí thức, nghèo khó nhưng không tự ti, cam chịu.

Nên nói cho cùng, nếu có kiếp sau, thì tôi vẫn muốn làm người.

Phật sống giữa đời thường

  • Đừng sân hận (tâm địa ngục): Đừng lúc nào không vừa ý cũng chấp mà muốn trả thù người khác, thực tế không biết có trả thù được không nhưng chắc chắn là thiệt thân.
  • Đừng quá tham lam (tâm ngã quỷ): Khi hợp tác làm ăn, làm việc chung đội nhóm, đừng muốn cái gì lợi thì về phần mình, phần ít hơn thì giành cho người khác, đừng để bạn trong con mắt của người khác như một “con quỷ” khát danh,tài, tiền.
  • Đừng ngu si mê muội, làm chỉ muốn ăn của người khác(tâm súc sinh): Dựa vào cái thế để dồn ép người khác đến cái chỗ chết, muốn cho họ phải chết chính là cái tâm của những loài súc sinh, cầm thú. Tất cả là do ngu si mê muội mà ra. Do không có cái tuệ để phân biệt đúng sai.
  • Đừng tự lấy cho mình một cuộc sống hưởng thụ, lười nhác (tâm người): Con người muốn tu tập sửa tâm tính cần phải chăm chỉ, tinh tấn lao động, thì trí tuệ sẽ sinh ra. Những trải nghiệm, hưởng thụ mang tính chất dấu ấn thì tốt nhưng nếu 24/7 hưởng thụ thì lại là bệnh hoạn.
  • Đừng đố kị (tâm atula): Không phải ai cũng có được quả tốt, do mỗi người có cái nhân khác nhau, nó có thể được gieo ở kiếp này, những nó cũng vô hình ở kiếp trước. Có nhiều người sinh ra đã ở vạch đích vì đó là cái quả của họ ở nhiều kiếp trước. Mà nếu không phải là cái quả do họ tu, thì bản thân chúng ta không nên đố kị so bì với họ làm gì. Chúng ta chỉ cần biết chúng ta ở thực tại và tinh tấn tu tập, cái quả của các bạn ắt sẽ nảy nở.

Khi đang còn là người, chúng ta vẫn còn phần thân thì chúng ta khó mà thoát khỏi 6 cõi tâm, nó luôn hiện hữu, tuy nhiên hãy luyện lòng bao dung cho mình, để 6 cõi tâm có xuất hiện trong ta, nhưng nó như 1 hạt muối bỏ xuống hồ vậy, sẽ không thấy nước mặn như hòa nó vào một cốc nước nhỏ.

Cuộc sống thực tại là niết bàn hay địa ngục do chính chúng ta quyết định

Vật tùy tâm chuyển, cảnh từ tâm tạo, mọi phiền não đều là do tâm mà sinh ra

Số Phận của một con người được quyết định bởi nhận thức của họ về cuộc sống (con người, tiền bạc, xã hội,…).
Nhận thức của bạn hiện tại về cuộc sống là như nào?

NẾU…

Nhận thức về con người hoàn toàn là sự xấu xa, là tàn ác, là tham lam, là cạnh tranh, là đố kỵ. Nhận thức về tiền bạc là đích đến, là khát vọng, là sở hữu là chiếm hữu. Nhận thức về xã hội là bon chen là tranh giành và cướp bóc, và đàn áp. Thì phải chăng bạn đang sống trong địa ngục, ngã quỷ là súc sinh hay sao. Đâu phải đợi kiếp nào để trải nghiệm địa ngục nữa đâu.

Dựa trên nhận thức mọi thứ thật đen tối, tiêu cực và tạo ra những suy nghĩ tiêu cực, hành động trở nên tiêu cực, bạn sẽ sống theo cách mà bạn nhận thức. Bạn bắt đầu tàn ác, bắt đầu tham lam và cạnh tranh như cách mà bạn nhìn về về con người.

CÒN NẾU…

Nhận thức về con người luôn tồn tại nhân tố tốt đẹp, sự cáu giận hung ác của một người đều là nỗi lòng khổ đau của họ bị kìm nén chứ chẳng phải điều họ mong cầu, họ có lòng tham vì bản thân con người ai cũng có sự sống và tồn tại, họ chưa biết cách tạo ra hạnh phúc cho cuộc đời họ vì họ chưa được tiếp xúc với chân lý cuộc đời. Ta cảm thông và vô cùng yêu thương họ dù họ đang thể hiện mình trong một hình ảnh như thế nào đi chăng nữa.

Nhận thức về tiền bạc là một phương tiện thuận lợi giúp cho ta có thể tạo ra sự tốt đẹp hơn cho cuộc sống, giúp cho công sức người lao động được lượng hoá phù hợp, giúp cho trao đổi hàng hoá thuận lợi hơn, giúp cho ta tạo ra những thứ ý tưởng nảy ra được xuất hiện, và giúp cho việc giúp mọi người khi cần thiết được dễ dàng hơn.

Nhận thức về xã hội tồn tại là một thể có bản chất chính tà, nhận diện bản thể của những tổ chức tà và bước theo ủng hộ sự chính đạo giúp thanh lọc và củng cố sự vồn vinh tươi đẹp đúng nghĩa. Cũng giống như trong cơ thể con người cũng có lợi khuẩn và hại khuẩn và với trái đất con người cũng là những con vi khuẩn. Lợi khuẩn sẽ giúp trái đất trở nên tốt đẹp hơn còn hại khuẩn sẽ làm trái đấy huỷ diệt đi.

Bạn chọn trở thành lợi khuẩn thì bạn sẽ nhìn thấy được sứ mệnh cuộc sống của mình.

Nhận thức đúng đắn sẽ giúp cho ta nhìn cuộc đời là một hành trình ý nghĩa, tươi đẹp và có sứ mệnh tuyệt vời. Từ đó ta bắt đầu làm những điều thực sự có giá trị, ý trí của ta được căng tràn những điều khai sáng. Nó thắp sắng cho hành động của bản thân ta, kiến tạo nên Số Phận của ta là một người Giá Trị.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây