Hiểu “ĐẠO”, Hiểu “TỰ NHIÊN”

883

Nghe tiêu đề là thấy “căng” rồi.

Mà đọc tiếp còn “căng” nữa. Nhưng đọc nữa sẽ hết “căng”. Bình tĩnh nhé các bạn. Không gì là dễ dàng cả!

Hơn nữa chúng ta đang tiếp cận đến chủ đề khó hiểu nhất trong những chủ đề khó hiểu. Tuy vậy, có thể nó khó hiểu là do chúng ta nghĩ nó khó hiểu, còn nếu nghĩ nó không khó hiểu thì tự nhiên lại không còn thấy khó hiểu nữa. Nhưng sự thật, dù sao, nó vẫn khó hiểu.

Mình bắt đầu nhé!

“Đạo” mà có thể nói ra được thì không phải “đạo” nữa, nhưng tạm gọi là “đạo”

“Không tên, là gốc của trời đất

Có tên, là mẹ của vạn vật”.

(Bản dịch của Thu Giang – Nguyễn Duy Cần)

Bán nguyên của vũ trụ: Có một vật hỗn độn mà thành trước cả trời đất (…) có thể coi nó là mẹ của vạn vật trong thiên hạ. Cái đó không có hình tướng, nhìn không thấy, sờ không thấy, nghe ngửi không thấy, không tả được… Nghĩa là một cái gì đó mà chúng ta không thể biết, nhưng để chỉ nó cần có một cái tên.

Và theo đó, Lão Tử bảo rằng chỉ dám “gượng” đặt tên cho cái nguyên lý to lớn nhất đã diễn hóa ra vạn vật ở vũ trụ này là “đạo” mà thôi. Tạm gọi nó là “đạo”…

Theo tư tưởng của Đạo giáo: Đạo biến hóa ra âm dương, âm dương xô đẩy và hòa hiệp tạo ra càn khôn vũ trụ và vạn vật.

Đến đây chúng ta có thể thấy đâu đấy: “Đạo” của Đạo giáo sẽ gần tương đồng với “Đấng sáng thế tạo ra muôn loài từ hư không”. Trong Do Thái giáo, Kitô giáo gọi là Thiên Chúa hay Hồi giáo gọi là đấng Allah.

“Đạo chân nguyên” khó diễn tả, khó nắm bắt nhưng tàng ẩn trong vạn vật

Cái “Đạo chân nguyên” thì khó tiếp cận tới những cái sát với đạo, tiệm cận với đạo thì được thể hiện thông qua các quy luật. Các quy luật (do con người nhận thức) sát với “Đạo chân nguyên” này cũng phản ánh gần tuyệt đối cái gốc của vạn vật.

Các quy luật xuất hiện trong vạn vật được con người thấy được, cảm nhận được chính là những mô hình biểu kiến của nó. Nó giúp chúng ta hiểu được bản chất (cái gốc) của sự vật, hiện tượng. Chỉ có khi nắm được cái gốc (cái đúng) của vấn đề chúng ta mới có thể đưa ra quyết định đúng đắn và giải quyết triệt để tận gốc.

Những quy luật sát với cái “Đạo chân nguyên” này chúng ta cần nắm và hiểu chúng bao gồm:

9 luật chính

  • Luật của một
  • Luật của hai (Nhị nguyên)
  • Luật của ba (Tam nguyên)
  • Luật nhân – duyên – nghiệp – quả
  • Luật hấp dẫn
  • Luật vô thường
  • Luật luân hồi
  • Luật diễn sinh
  • Luật nỗ lực tối thiểu

3 luật bổ trợ

  • Luật tập trung
  • Luật nhất quán
  • Luật trong ngoài

“Đạo chân nguyên” tàng ẩn trong con người, được hiểu chính là “Chân tâm”

“Chân tâm” xuất hiện trong Phật giáo, cũng như đạo: nó vô danh, vô hình, vô tướng, vô vị, vô ngã, vô tả…

Và cũng “vô hiểu” luôn.

Hì, đùa chút cho bạn bớt căng thẳng, nó thực sự khó hiểu, nhưng cũng “đáng đồng tiền bát gạo” khi bạn “ngộ” ra.

Chân tâm là thứ vốn dĩ đã ngự (tồn tại) trong bản thân mỗi người, khi “ngộ” thấy “chân tâm” , lúc đó chúng ta nhìn thấy mọi quy luật của sự vật, hiện tượng, của vũ trụ.

Con người chúng ta vẫn đang soi xét, vẫn đang nhìn vạn vật, vũ trụ bằng ” Ánh sáng Chân Tâm”. Mỗi tội, chúng ta không nhìn rõ, là bởi vì chúng ta bị che, bị che bởi các lớp, các lớp này ngăn không cho “Ánh sáng Chân Tâm” soi tỏ vạn vật.

Những lớp này chính là “Ngũ ấm” trong tâm, hay còn gọi là 5 lớp màng trong tâm, bao gồm: Sắc ấm, thọ ấm, tưởng ấm, hành ấm, thức ấm. Các “Ấm” này trong ai cũng có tuy nhiên mức độ dày (tích tụ) khác nhau.

Phần tích tụ ở các “Ấm” này được gọi là “Uẩn”.

Uẩn dày mỏng khác nhau tùy từng người. Nó phụ thuộc vào “Tâm bám chấp” vào cái “ngã”.

Trong đạo Phật, cái khổ nhất, gốc của khổ chính là “Ngũ ấm xí thạnh khổ”, tức là cái khổ khi không nhìn được thấy chân tâm. Nếu luyện tâm, hiểu được “ngũ ấm” mà phá được nó là con đường thoát khổ nhanh nhất và hiệu quả nhất.

Và một điều khá thú vị là nếu bạn “Ngộ” được những điều trên thì chúc mừng bạn, vì không phải ai cũng “Ngộ” được ngay, vì đây chính là cái gốc của con đường giải thoát, bạn sẽ trưởng thành nhanh hơn người khác.

Hiểu “đạo”, hiểu “tự nhiên” để thuận theo nó

Vạn sự trong đời, chúng ta sợ nó vì chúng ta không hiểu nó. Nếu hiểu ắt có thể chế ngự nó.

Như vậy, hiểu được cái quy luật vận động của vạn vật, của xã hội, chúng ta sẽ bình thản đón nhận, không kháng cự mù quáng, sợ hãi mà gây bất lợi cho việc đối mặt với nghịch cảnh, đồng thời sống thuận theo nó để đạt được hạnh phúc tuyệt đối.

Khi nhận được những kết luận sai, ngụy biện tùy theo người mà chúng ta giải thích, ban đầu nếu phản đối sẽ làm đối phương bất mãn, cứ thuận theo trước, sau đấy tìm phương án phù hợp mà chỉ ra cho họ những điểm không hợp lý từ suy nghĩ của họ, giúp họ tự ngộ ra.

Nếu chúng ta biết được trong phúc có họa, trong họa có phúc và hiểu được vô thường thì khi gặp nghịch cảnh, tâm chúng ta không bị bấn loạn, tĩnh tâm tìm phương án giải quyết.

Nếu chúng ta hiểu được có người tốt, có người xấu thì chúng ta sẽ không bị bất ngờ, chuẩn bị cho bản thân những ranh giới để biết cách thích nghi.

Nếu chúng ta hiểu được người nói đạo thì nhiều, người làm theo đạo thì ít vô cùng, nên chúng ta hãy biết cách mà tin vào cái họ làm chứ đừng quá tin vào lời nói.

Một câu chuyện hay để chúng ta suy ngẫm: “Thuận Theo Tự Nhiên Là Một Loại Phúc”

Trong tự nhiên, cuộc sống, kinh doanh đều có “đạo”. Người nào hiểu “đạo” sớm thì trưởng thành sớm, thành công sớm

Trong tự nhiên, cuộc sống, giao tiếp, kinh doanh,… đều có những quy luật. Những quy luật này để nhận biết ra nó vừa dễ, vừa khó.

Và trong phần phát triển bản thân, các bạn biết, phần khó nhất chính là hiểu mình. Nếu hiểu được mình, thì mới mong hiểu được người, hiểu được tự nhiên, hiểu được cuộc sống,…

Chúng ta trưởng thành đầu tiên chính là hiểu được mình, hiểu được người hiểu được vô vàn cái khác là hệ quả của việc hiểu mình.

Có những người 25 tuổi đã ngộ ra chân lý, đã trưởng thành nhưng có những người 90 tuổi vẫn còn trẻ con.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây