Câu Chuyện: “Thuận Theo Tự Nhiên Là Một Loại Phúc”

113

Có câu chuyện kể rằng một ông vua rất thích săn bắn, vậy nên đã cải trang vi hành cùng với tể tướng. Người Tể Tướng này có một câu nói cửa miệng là “Thuận theo tự nhiên là một loại phúc”.

Một hôm Vua vào rừng đi săn và bắn chết một con báo hoa. Vua xuống ngựa đến xem con báo hoa, ai ngờ được rằng con báo hoa kia vẫn cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng bổ vào cắn đứt ngón tay út của nhà vua. Vua buồn phiền truyền Tể Tướng đến uống rượu giải sầu, ai ngờ Tể Tướng lại mỉm cười và nói rằng: “Đại vương, hãy nghĩ thoáng một chút,thuận theo tự nhiên là một loại phúc!”

Vua nghe xong rất tức giận: “Chẳng lẽ quả nhân nhốt ngươi vào ngục cũng là phúc ư?”

Tể Tướng mỉm cười tâu: “Nếu như vậy, thần cũng tin đó là phúc”.

Nghe xong Vua càng thêm tức giận bèn sai người áp giải Tể Tướng vào ngục.

Một tháng sau, vết thương đã lành, Vua một mình đi săn. Ngài vào một cánh rừng sâu, đột nhiên xuất hiện một nhóm thổ dân, bắt trói Ngài đưa về bộ lạc. Bộ lạc nguyên thủy này có tục lệ mỗi ngày trăng tròn đều xuống núi bắt một vật tế về dâng nữ thần mặt trăng, vậy nên lúc đó thổ dân quyết định thiêu sống Vua.

Trong lúc Vua đang tuyệt vọng, vị thầy cúng đột nhiên mặt biến sắc, hắn ta phát hiện ra ngón út của Vua bị mất nửa đốt, vì vật tế này không hoàn hảo, dâng vật phẩm như vậy lên thì nữ thần nhất định sẽ tức giận, vậy là bộ lạc thả Vua đi.

Vua vui mừng khôn xiết, hồi cung ra lệnh thả Tể Tướng, bày tiệc rượu chờ sẵn, kính rượu tể tướng nói: “Ngươi nói đúng là không sai chút nào, quả nhiên,thuận theo tự nhiên là một loại phúc. Nếu không bị con báo hoa đó cắn mất ngón tay, hôm nay chắc ta đã bỏ mạng rồi”.

Vua đột nhiên nghĩ ra gì đó, liền hỏi Tể Tướng: “Nhưng ngươi vô duyên vô cớ bị bắt vào ngục hơn một tháng, như vậy thì phải giải thích sao?”

Tể Tướng từ từ uống cạn chén rượu, rồi nói: “Nếu thần không bị bắt giam, vậy thì người đi vi hành cùng ngài chính là thần, khi bọn người thổ dân đó phát hiện ra ngài không thích hợp làm vật tế, vậy thì nhất định sẽ bắt thần rồi, đúng không?”

Quốc vương không nhịn được bật cười: “Quả nhiên không sai, thuận theo tự nhiên là một loại phúc!”

Câu chuyện này đã nhắn gửi đến chúng ta một điều: khi chúng ta gặp phải chuyện không như ý, đó cũng là một chuyện đã được sắp xếp tốt nhất. Đừng hối hận, đừng chán nản, cũng đừng chỉ nhìn vào hoàn cảnh lúc đó. Hãy nhìn xa trông rộng, đừng tự trách mình, càng đừng trách ông trời thiên vị, luôn lạc quan, cố gắng, hãy tin tưởng rằng ông trời có mắt sẽ không bao giờ tuyệt đường chúng ta.

Chắc chắn rằng nhiều người sau khi nghe xong câu chuyện sẽ thay đổi cách nhìn về cuộc sống.

Thật ra, chỉ cần chúng ta cẩn thận suy nghĩ lại mỗi sự việc trong đời, thì chúng ta đều có thể nói với bản thân rằng “Thuận theo tự nhiên là một loại phúc”.

Trong đời, khi gặp khó khăn, những điều không may mắn, hãy xem những vấn đề phải đối mặt là lẽ thường trong cuộc sống. Khi tâm chúng ta đã xem đấy là lẽ thường là tự nhiên, tâm chúng ta sẽ được tĩnh và chúng ta sẽ giữ được nguồn năng lượng tích cực để thúc đẩy bản thân vượt qua những nghịch cảnh này.

Và khi đấy, hãy thầm cảm ơn mọi thứ mình đã trải qua trong cuộc sống, bởi vì đó đều là an bài tốt nhất, giúp chúng ta trưởng thành hơn.

Và hãy nhớ: Khó khăn là chuyện thường, bản lĩnh của con người là đứng trước nghịch cảnh dù khó khăn đến đâu vẫn tin tưởng vào bản thân, tư duy tích cực để lấy năng lượng đâm xuyên qua nó.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây