Các Trạng Thái Của Sự Tỉnh Thức – Giác Ngộ

67

Ban đầu tôi nghĩ may mắn là ngẫu nhiên, nhưng phải mất thời gian khá dài để rồi tôi hiểu ra: “May mắn là con đẻ của luật hấp dẫn”.

SỰ THẬT: CUỘC ĐỜI BẠN ĐANG BỊ ĐIỀU KHIỂN BỞI ĐIỀU NÀY!
Có bao giờ trong cuộc đời, bất giác bạn tự hỏi: Vì sao mình phải học những điều này, phải làm những công việc này chưa?
Có bao giờ trong bạn dấy lên sự nghi ngờ: Con người hiện tại có thật là chính bạn không?
Bạn có phải là con người đang hiện hữu đó không?
Vì sao bạn thấy mình vẫn đang thở, đang đi lại, đang nói cười…nhưng nhiều lúc lại thấy cuộc đời này trống rỗng, vô nghĩa đến lạ lùng?!

Ban đầu bạn tin vào tây y, sau bạn tin vào đông y, sau nữa bạn tin vào năng lượng, tần số rung. Ban đầu bạn tin vào thuyết tiến hóa, sau bạn tin vào đấng tạo hóa…

Có một sự thật mà rất nhiều người, thậm chí đến lúc chết vẫn không hề hay biết: Rằng cuộc đời họ đã được định đoạt, đã bị điều khiển từ lúc họ vừa cất tiếng khóc chào đời.

Hãy nhớ lại, từ khi biết nhận thức, bạn đã thấy mình đang ngồi trong lớp học và học tất cả các môn học mà nhà trường yêu cầu, có phải không?
Bạn học mà không được giải thích vì sao bạn cần phải học. Ngay cả khi bạn chán ghét điều đó vô cùng.
Bạn chỉ được bảo rằng: Học là tốt cho bản thân. Có học giỏi sau này mới có được việc làm tốt, kiếm được nhiều tiền. Học cho ba mẹ vui lòng. Không học sẽ bị người ta chê cười. Không học sau này chỉ có đi bán vé số, nhặt ve chai.
Và Bạn sợ. Bạn đã tin những điều đó là sự thật.
Rồi bạn cố gắng nhồi nhét tất cả những mớ kiến thức ấy vào đầu. Cố gắng học để có điểm càng cao càng tốt, bằng càng đẹp càng kêu.

Bạn dần lãng quên niềm vui thích thuở ấu thơ của mình là gì. Bạn dần quên đi những khả năng ngoài sách vở mà bạn có thể làm tốt là gì. Bạn dần đánh rơi mất con người thật của chính mình.

Lên Đại Học, ra trường, bạn lại được bảo rằng: Phải kiếm việc làm ổn định, lương càng cao càng tốt.
Hãy nhớ lại, từ khi bạn đi làm, câu hỏi bạn nhận được nhiều nhất là: “Công việc đó có phải là đam mê, là thế mạnh của bạn không?” hay là câu: “Chỗ làm đó có tốt không? Lương có cao không?”

Xã hội đã ám thị và cài đặt vào đầu bạn định nghĩa duy nhất về Thành Công: Thành Công là phải kiếm được nhiều tiền. Có công ăn việc làm ổn định. Có nhà lầu, xe hơi…

Chẳng ai quan tâm đến xu hướng tính cách, đến sở thích, sở trường, thế mạnh, mong muốn, hay đam mê thực sự của bạn là gì.
Chẳng ai, kể cả thầy cô ở trường nói cho bạn biết bạn đến với cuộc đời này để làm gì. Hay dạy cho bạn biết cách “Làm Người” là thế nào.
Bạn bị điều khiển, bị nhào nặn để trở thành những bản sao, những “công cụ” đúng nghĩa. Tất cả chỉ là vỏ bọc bên ngoài, còn rỗng tuếch ở bên trong.
Bạn đã mất đi, hoặc nói cách khác, bị che mờ và kiềm hãm con người thật sự trong bạn từ rất lâu rồi.

Người nông dân và Thủ tướng

  • Người nông dân sinh ra cũng giống như Thủ tướng sinh ra.
  • Người nông dân lớn lên cũng giống như Thủ tướng lớn lên.
  • Người nông dân chăm lo cho một gia đình 5 người; Thủ tướng chăm lo cho một gia đình 90 triệu người.
  • Người nông dân nỗ lực để các con đều được ăn học, cơm no, áo ấm; Thủ tướng nỗ lực để 90 triệu người có cuộc sống như vậy.
  • Người nông dân bảo vệ nhà mình khỏi một vài tên trộm; Thủ tướng bảo vệ cả đất nước khỏi những đế chế ăn trộm.
  • Người nông dân lắng nghe và cố gắng để 5 người trong gia đình hoà thuận; Thủ tướng lắng nghe và cố gắng để vừa lòng 90 triệu đồng bào.
  • Người nông dân lo quan hệ, ổn định kinh tế cho một gia đình; Thủ tướng lo đối ngoại, ổn định kinh tế cho một đất nước.
  • Người nông dân phải đưa ra chưa đến 10 quyết định mỗi ngày; Thủ tướng phải đưa ra vài nghìn quyết định mỗi ngày.
  • Người nông dân nỗ lực làm tốt vì ai chẳng muốn thành hộ sản xuất kinh doanh giỏi; Thủ tướng nỗ lực hết mình vì ai chẳng muốn được lưu danh.
  • Người nông dân căng não khi quyết định vì sẽ ảnh hưởng đến cả gia đình; Thủ tướng căng não khi ra quyết định vì sẽ ảnh hưởng đến cả dân tộc.
  • Người nông dân có 24 tiếng một ngày; Thủ tướng có 24 tiếng một ngày.
  • Người nông dân đi cấy 5 năm không biến sắc, Thủ tướng 1 nhiệm kỳ tóc đã bạc màu.
  • Người nông dân có nụ cười hạnh phúc của người nông dân, đất nước hưng thịnh sẽ để lại nụ cười hạnh phúc của Thủ tướng.
    P/s: Bạn muốn làm người nông dân hay Thủ tướng?

Thấy mọi người đọc x quyển sách … cũng đọc

Thấy mọi người đi học tiếng anh cũng đi học

Ăn uống cách đây 30 năm, bây giờ, 1000 năm

Thấy khởi nghiệp cũng khởi nghiệp

=========

Nếu có thể sửa lại sai lầm trong quá khứ, bạn có muốn thay đổi điều gì không?
“-Làm gì có ai sống mà lúc nào cũng chỉ toàn chọn được đáp án đúng chứ. Cả đời anh chưa có một lần nào lựa chọn sai hay sao?
-Việc lựa chọn sai, bản thân nó không phải lỗi lầm gì cả. Nó có nghĩa là hãy tự mình chịu trách nhiệm cho kết quả của lựa chọn đó. Ý tôi muốn nói là, nếu như ngay cả kết quả của lựa chọn ấy cũng bắt đầu phụ thuộc vào sức mạnh vô hình thì lựa chọn của cô sẽ càng đi theo hướng không thể nào cứu vãn nổi.”
Đây là một đoạn đối thoại giữa hai nhân vật trong cuốn tiểu thuyết Wizard Bakery, khi một người trong họ – hay là nhân vật Chủ tiệm Pháp sư – có khả năng quay ngược thời gian để cứu người nhưng đã quyết định không làm điều đó.
Mỗi khi đưa ra một quyết định sai lầm và gánh chịu hậu quả, ta luôn tự trách bản thân, thậm chí trách cả số phận oan nghiệt đã để xảy ra chuyện không may. Ta ước rằng có thể bước vào cỗ máy thời gian để có thể ngăn bản thân đưa ra quyết định sai ấy. Song mỗi một hành động đều dẫn đến một hệ quả, có tốt có xấu. Nếu như loại bỏ một hành động trong quá khứ, thì mọi hệ quả tốt lẫn xấu đều bị hủy bỏ. Ta có thể ngăn một ai đó chết đi, nhưng điều ấy cũng có nghĩa là ngăn một sinh linh được chào đời trong chính khoảnh khắc ấy.
Mặt khác, cũng có rất nhiều chuyện nhất định sẽ xảy ra, dù bạn có ngăn cản bằng cách nào. Bởi nguyên nhân không đến từ bản thân một hành động sai, mà đến từ Con Người làm ra hành động đó. Nếu bản tính không thay đổi, suy nghĩ không thay đổi thì sớm hay muộn, anh ta cũng phạm phải sai lầm ấy.
Wizard Bakery là một cuốn truyện nhỏ, viết về bi kịch của một thiếu niên 16 tuổi, song cũng là bi kịch của một gia đình, một xã hội mà ở đó người với người dửng dưng thờ ơ, hành xử một cách ích kỷ, chỉ muốn thỏa mãn nguyện vọng của bản thân, song lại không dám gánh chịu hậu quả.
Cuốn sách đã khiến mình suy nghĩ rất nhiều về những phép màu giả tưởng, liệu nếu con người có thể nắm trong tay sợi dây số phận của người khác, chúng ta sẽ làm thế nào? Liệu ta có sẵn sàng từ chối, để mọi thứ diễn ra tự nhiên, khổ đau tự nhiên và phục hồi cũng tự nhiên, hay ta sẽ luôn cố gắng sửa đi sửa lại quá khứ, khiến mọi chuyện nhất định phải theo ý mình, để rồi cuối cùng gánh chịu những hậu quả khủng khiếp?
Nếu có thể sửa lại sai lầm trong quá khứ, bạn có muốn thay đổi điều gì không?

===

Mạnh mẽ đơn giản là bạn tập thói quen câm, điếc trước thị phi, bịa đặt của thiên hạ với slogan: Người ta nói ba ngày, ba tháng, ba năm chứ không ai nói được cả đời”

===

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây